Sáng hôm sau, Khang nhận được một tin nhắn khác từ Hoàng: “Lam đã ngủ rất sâu đêm qua. Cậu làm tốt lắm. Duy trì.”
Lam không hề đề cập đến sự cố sấm sét, không đề cập đến cái ôm vội vã và sự run rẩy của Khang. Cô chỉ đơn giản báo cáo kết quả tích cực cho chồng mình. Điều này khiến Khang nhận ra một sự thật: Lam đã rất thành thạo trong việc che giấu, và cô đang tận dụng sự lén lút này một cách thông minh.
Tối hôm đó, Khang quyết định trở lại với sự chuyên nghiệp sắt đá. Anh đến đúng sáu giờ. Khi bước vào phòng, Lam đã nằm sẵn trên ghế trị liệu, cô mặc một bộ đồ rộng rãi che kín cơ thể. Hành động này là một tín hiệu ngầm, một sự tôn trọng ranh giới mà Khang đã cố thiết lập.
“Chào Khang,” Lam nói, giọng cô nhẹ nhàng. “Hôm nay, anh cứ tập trung vào liệu pháp cơ bản. Tôi muốn cơ thể mình hoàn toàn quen với sự thả lỏng.”
Khang bắt đầu xoa bóp vùng cổ và vai. Anh làm việc một cách máy móc, chính xác, không còn sự vuốt ve hay sự kéo dài thời gian. Anh cố tình giữ khoảng cách, chỉ nói những lời liên quan đến huyệt đạo và độ căng cơ.
Nhưng Lam không dễ dàng bỏ cuộc.
“Anh đang giận tôi sao, Khang?” Lam đột ngột hỏi.
Khang dừng tay lại. “Tôi không giận, Cô Lam. Tôi chỉ đang tập trung vào công việc. Đó là cách tốt nhất để đảm bảo hiệu quả trị liệu.”
Lam khẽ quay đầu lại. “Anh đang tránh tôi. Anh sợ điều gì đã xảy ra đêm qua lặp lại?”
“Tôi là bác sĩ trị liệu của cô, Cô Lam. Sự gần gũi đêm qua là một tai nạn do yếu tố ngoại cảnh. Nó không được phép xảy ra lần nữa,” Khang nhấn mạnh.
Lam bật cười, một tiếng cười mang sự thách thức. “Anh đang tự lừa dối mình, Khang. Anh biết cơn mưa chỉ là cái cớ. Điều xảy ra đêm qua không phải là tai nạn, nó là một lời nguyện cầu ngầm đã được đáp lại.”
Lam ngồi thẳng dậy, đối diện với anh. Ánh mắt cô rực lửa, không còn sự u sầu.
“Anh có thể giữ ranh giới về thể xác, Khang. Nhưng anh không thể kiểm soát được cảm xúc. Khi anh chạm vào tôi, tôi cảm nhận được sự kìm nén của anh, sự khao khát của anh, và sự lo lắng của anh. Nó còn mãnh liệt hơn bất kỳ hành động nào.”
Khang cảm thấy như bị lột trần. Lam luôn nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc chuyên nghiệp của anh.
“Vậy thì, cô muốn gì ở tôi, Cô Lam?” Khang hỏi, giọng anh đầy mệt mỏi. “Tôi không thể làm gì hơn ngoài việc trị liệu cho cô.”
Lam nhìn thẳng vào mắt anh. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào mặt anh, vuốt ve gò má Khang.
“Tôi muốn sự chân thật, Khang. Tôi muốn anh thừa nhận rằng anh cũng bị cuốn hút vào sự lén lút này. Tôi muốn anh cho tôi thấy rằng tôi vẫn là một người phụ nữ được khao khát, không phải là một chiếc bình hoa bị bỏ quên.”
Cái chạm của cô quá bất ngờ, quá chân thật. Nhiệt độ cơ thể cô truyền sang anh, đốt cháy mọi lý trí.
“Cô Lam, cô đang hiểu lầm…,” Khang cố nói.
“Không, tôi không hiểu lầm,” Lam ngắt lời, giọng cô gần như thì thầm. “Anh hãy nhìn vào tôi. Anh hãy nói với tôi rằng anh không cảm thấy gì khi tay anh chạm vào cơ thể tôi, khi anh ôm tôi trong cơn sấm sét. Anh hãy nói đi.”
Khang nghẹn lại. Anh không thể nói dối. Anh cảm thấy máu dồn lên mặt, sự đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội.
Anh nắm lấy cổ tay Lam, kéo nhẹ tay cô ra khỏi mặt mình, nhưng không hề buông ra. Anh giữ chặt cổ tay cô, sự tiếp xúc đó là một tuyên bố của sự cấm đoán và sự hấp dẫn.
“Cô Lam,” Khang thở dốc. “Cô biết rất rõ điều này không được phép xảy ra. Tôi tôn trọng Sếp Hoàng. Cô là vợ của anh ấy.”
Lam khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn. “Anh tôn trọng người ta vì chức vụ, Khang, không phải vì tình cảm. Và tôi biết, anh cũng đang lún sâu vào ranh giới mong manh này như tôi. Tôi sẽ không bắt anh phải vượt qua nó. Nhưng tôi cần anh đừng cố gắng phủ nhận nó nữa.”
Lam nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Khang. Cô lại nằm xuống ghế, nhắm mắt lại.
“Anh hãy tiếp tục trị liệu đi. Và cứ giữ thái độ chuyên nghiệp, Khang. Nhưng đừng quên những gì chúng ta đã chia sẻ. Nhiệt độ của sự lén lút này sẽ là liều thuốc chữa bệnh tốt nhất cho tôi.”
Khang đứng đó, đôi tay anh vẫn còn cảm giác ấm áp từ cổ tay Lam. Anh biết, Lam đã thắng. Cô đã đẩy anh vào một vị thế không thể thoái lui. Anh không thể chối bỏ cảm xúc, và cũng không thể công khai thừa nhận.
Khang tiếp tục liệu trình. Nhưng lần này, mỗi cái chạm, mỗi lần xoa bóp đều mang theo sự thừa nhận ngầm về khao khát bị cấm đoán. Anh đang xoa dịu cơ bắp cô, nhưng lại đang kích thích ngọn lửa cảm xúc của cả hai.
Khi Khang ra về, Lam chỉ nói một câu duy nhất: “Hẹn gặp lại, Khang. Mong anh có một giấc ngủ ngon hơn tôi.”
Khang biết cô đang ám chỉ sự trằn trọc của chính anh vì mớ cảm xúc hỗn độn này. Anh không trả lời, chỉ bước đi nhanh chóng.
Anh bước ra ngoài, cảm thấy như mình đang mang trên vai gánh nặng của một bí mật nóng bỏng. Sự lén lút đã được cả hai chấp nhận, và nó sẽ tiếp tục âm ỉ, đốt cháy mối quan hệ giữa họ dưới vỏ bọc của những buổi trị liệu đêm.