MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà RiêngChương 9

Nhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà Riêng

Chương 9

1,058 từ · ~6 phút đọc

Sau những lời thú nhận thẳng thắn ở Chương 8, mối quan hệ lén lút giữa Khang và Lam bước vào một giai đoạn mới: giai đoạn của sự im lặng hiểu ngầm. Khang vẫn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp khi trị liệu, nhưng sự kiềm chế trong các động tác của anh đã thay đổi, trở nên tinh tế và thấu hiểu hơn. Lam thì hoàn toàn thả lỏng, tận hưởng sự chăm sóc không chỉ về thể xác mà cả tinh thần.

Một buổi tối giữa tuần, Khang đến nhà Lam. Hoàng đang có chuyến công tác ngắn ngày.

Lam đón Khang ở phòng khách. Cô không còn mặc đồ trị liệu ngay lập tức. Cô mời Khang ngồi xuống ghế sofa và mang ra hai ly cà phê.

“Hôm nay, chúng ta có thể chậm lại một chút,” Lam nói. “Tôi muốn anh uống một chút cà phê trước. Tôi tự tay pha đấy. Nó là công thức đặc biệt chỉ có ở nhà này.”

Khang nhận lấy ly cà phê. Ly của anh là một chiếc ly sứ đen, đơn giản. Ly của Lam lại là một chiếc ly thủy tinh cao, có vẽ những họa tiết màu sắc trừu tượng mà Khang đã từng thấy trong cuốn sổ vẽ của cô.

“Cảm ơn cô Lam,” Khang nói. “Tôi e rằng tôi không nên dùng đồ uống trước giờ làm việc.”

“Chỉ là cà phê thôi, Khang. Nó giúp anh tỉnh táo hơn cho buổi trị liệu kéo dài,” Lam cười nhẹ. “Và tôi muốn anh nếm thử nó. Nó được pha bằng loại cà phê hảo hạng mà Hoàng mang về từ chuyến công tác gần nhất.”

Lam nhìn Khang uống, ánh mắt cô đầy vẻ quan sát. Khang nhấp một ngụm. Cà phê đậm đà, vị đắng gắt nhưng lại có hậu vị ngọt dịu và một chút hương hoa lạ.

“Ngon lắm, Cô Lam. Vị cà phê rất mạnh,” Khang nhận xét.

“Phải, nó mạnh. Nhưng nó cũng chứa một chút bí mật,” Lam thì thầm, cô nhấp ly cà phê của mình, ánh mắt cô không rời Khang.

Khang cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cà phê mạnh thật, nhưng anh cũng cảm thấy cơ thể mình nóng ran hơn bình thường, và đầu óc có chút lâng lâng. Anh đặt ly cà phê xuống.

“Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu, Cô Lam.”

Lam mỉm cười, nụ cười đầy quyến rũ. Cô dẫn anh lên phòng.

Khi bắt đầu liệu trình, Khang cảm thấy rất khó tập trung. Những động tác xoa bóp của anh trở nên mạnh hơn, dứt khoát hơn, gần như thô bạo, nhưng Lam không hề phản đối. Ngược lại, cô có vẻ như đang tận hưởng sự thiếu kiểm soát trong các ngón tay anh.

Lam nằm sấp xuống, cô quay đầu về phía Khang, giọng nói khàn khàn.

“Anh biết không, Khang. Hoàng đã thuê anh để chữa bệnh cho tôi. Nhưng tôi nghĩ, tôi đang chữa bệnh cho anh đấy.”

“Cô Lam, tôi không hiểu ý cô,” Khang thở dốc.

“Anh đang cố kiềm chế, anh đang gồng mình lên để giữ ranh giới. Điều đó làm anh mệt mỏi,” Lam nói. “Anh hãy cứ thả lỏng đi, Khang. Đừng nghĩ đến Hoàng. Hãy nghĩ đến tôi, Lam, người phụ nữ đang nằm đây, cần anh chạm vào, cần anh chữa lành.”

Khang cảm thấy một cơn nóng bốc lên từ bụng. Anh biết, thứ anh đang uống không chỉ là cà phê bình thường.

“Trong ly cà phê đó, Lam, cô đã cho thêm gì?” Khang hỏi, giọng anh nặng nề.

Lam cười khẽ. “Chỉ là một chút gia vị đặc biệt để giúp người pha chế của tôi ‘thả lỏng’ hơn. Tôi cần anh phải thoát ra khỏi lớp vỏ bọc chuyên nghiệp đó, Khang. Chỉ một lần thôi. Tôi muốn anh thành thật với cảm xúc của mình.”

Lam đã cố ý sắp đặt. Cô đã dùng một chút thủ đoạn để phá vỡ sự kiềm chế của Khang.

Khang rút tay ra. Anh không thể tiếp tục. Anh đứng dậy, quay lưng lại với Lam, cố gắng hít thở sâu để lấy lại sự tỉnh táo.

“Cô Lam, cô không nên làm điều này,” Khang nói, giọng anh đầy sự thất vọng và giằng xé. “Tôi phải đi ngay.”

Lam cũng ngồi dậy, cô nắm lấy cổ tay Khang. “Anh Khang! Anh có biết tôi đã cô đơn đến mức nào không? Anh có biết tôi khao khát một sự chân thật đến mức nào không? Đừng bỏ đi. Hãy nhìn vào tôi. Anh muốn điều gì? Hãy nói ra.”

Lam kéo tay Khang về phía mình, và khoảnh khắc đó, Khang không còn đủ sức lực để chống cự. Cơ thể anh nóng rực, lý trí bị lu mờ. Anh nhìn vào đôi mắt Lam, đôi mắt đầy nước và khao khát.

Anh cúi xuống, không phải để khám bệnh hay trị liệu. Anh cúi xuống, và môi họ chạm nhau. Đó là một nụ hôn vội vã, đầy kích thích và tội lỗi. Nụ hôn đó là sự thừa nhận cuối cùng, sự phá vỡ hoàn toàn mọi ranh giới.

Lam đáp lại anh một cách mãnh liệt. Nụ hôn đó kéo dài, chứa đựng tất cả sự giấu diếm, sự kìm nén và khao khát bấy lâu nay.

Khi Khang rời khỏi Lam, anh thở hổn hển. Anh đã hoàn toàn vượt qua giới hạn của bản thân.

“Tôi… tôi phải đi,” Khang nói, giọng anh run rẩy. “Tôi không thể làm điều này.”

“Anh sẽ quay lại, Khang,” Lam nói, giọng cô tràn đầy tự tin. Cô đã có được điều cô muốn. “Cà phê đã phát huy tác dụng rồi. Và anh biết, lần này sẽ không chỉ là xoa bóp nữa.”

Lam không giữ anh lại. Cô để anh đi, biết rằng Khang sẽ không thể quên được nụ hôn cấm đoán này.

Khang lao ra khỏi căn nhà, cảm thấy như thể anh vừa bị thiêu đốt. Anh đã phản bội Hoàng, và anh đã đầu hàng trước Lam. Chiếc ly cà phê bất thường đó là cái bẫy mà anh không thể thoát ra.

Anh lái xe về trong đêm, biết rằng sự lén lút đã được nâng lên một tầm cao mới. Từ nay, mỗi buổi trị liệu sẽ là một cuộc đấu tranh giữa lý trí và khao khát, và Khang biết, anh đang nghiêng về phía khao khát.