MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà RiêngChương 10

Nhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà Riêng

Chương 10

1,006 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm đó, Khang trải qua một đêm mất ngủ tồi tệ nhất. Dư vị của nụ hôn cấm đoán vẫn còn vương vấn, xen lẫn với sự hối hận và cảm giác tội lỗi nặng nề. Anh tự nhủ phải dừng lại. Anh phải gọi điện cho Hoàng, xin từ nhiệm, viện cớ bất cứ lý do nào để thoát khỏi mê cung cảm xúc và đạo đức này.

Sáng hôm sau, Khang gọi điện cho Hoàng, nhưng chỉ nhận được tin nhắn trả lời: “Tôi đang ở nước ngoài, có việc khẩn cấp. Mọi vấn đề của Lam, cậu cứ tiếp tục lo liệu. Đừng để cô ấy thấy cô đơn. Cậu là người duy nhất tôi tin tưởng lúc này.”

Tin nhắn của Hoàng không phải là sự giải thoát, mà là một sự ràng buộc. Khang bị buộc phải tiếp tục. Sự tin tưởng tuyệt đối của sếp trở thành gánh nặng lớn nhất đối với anh.

Suốt cả ngày hôm đó, Khang tránh xa điện thoại, cố gắng tập trung vào công việc tại phòng khám. Tuy nhiên, hình ảnh Lam, sự táo bạo của cô, và cảm giác nồng nhiệt từ nụ hôn vẫn không ngừng ám ảnh. Anh nhớ lại ánh mắt cô, sự mãn nguyện pha lẫn thách thức sau khi anh bỏ đi.

Lam không hề nhắn tin hay gọi điện. Sự im lặng của cô lại càng gây áp lực lớn hơn. Cô đang chờ đợi, một cách bình tĩnh, Khang sẽ phải tự quyết định.

Đến cuối ngày, Khang cảm thấy kiệt sức. Anh biết, nếu anh không quay lại, sự im lặng này sẽ là lời thú tội. Hơn nữa, Lam đã nắm được bí mật, và Khang sợ Lam sẽ làm điều gì đó liều lĩnh. Nhưng lý do sâu thẳm nhất, anh thừa nhận, là vì anh không thể cưỡng lại khao khát được gặp lại cô.

Sáu giờ tối. Khang đậu xe trước cửa dinh thự nhà Hoàng. Anh ngồi trong xe một lúc lâu, đấu tranh với chính mình. Cuối cùng, anh lấy chiếc chìa khóa dự phòng ra khỏi túi và mở cửa.

Lam đang ở trong phòng đọc sách nhỏ, không phải phòng khách. Cô đang ngồi bên bàn, tập trung vào việc vẽ. Căn phòng ngập tràn mùi giấy, chì than, và một chút hương hoa nhài thoang thoảng.

“Chào Khang,” Lam nói, cô không ngẩng đầu lên, giọng điệu hoàn toàn bình thường, như thể không có gì bất thường xảy ra đêm qua.

Khang bước vào, anh đóng cửa lại. “Cô Lam, chúng ta cần nói chuyện.”

Lam đặt bút chì xuống, từ từ quay lại. Cô mặc một chiếc váy maxi cotton đơn giản, tóc búi hờ. Cô nhìn Khang, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu.

“Về nụ hôn đêm qua à? Anh muốn xin lỗi, hay anh muốn giải thích về sự thiếu chuyên nghiệp của mình?” Lam hỏi một cách bình thản, nhưng giọng cô lại chất chứa một sự sắc bén.

Khang tiến đến gần Lam. “Tôi xin lỗi. Tôi không nên làm điều đó. Và cô… cô không nên đặt thứ gì đó vào ly cà phê của tôi.”

Lam mỉm cười, một nụ cười vừa quyến rũ vừa bí ẩn. “Tôi không ép buộc anh, Khang. Tôi chỉ giúp anh loại bỏ rào cản lý trí. Điều đó là cần thiết cho quá trình ‘chữa bệnh’ của tôi. Và anh biết, nụ hôn đó là điều cả hai chúng ta đều muốn.”

Lam đứng dậy, bước đến gần anh. Khang cảm thấy cơ thể mình lại nóng lên, mọi sự kiềm chế lại đổ vỡ.

“Tôi không thể tiếp tục điều này, Cô Lam,” Khang cố giữ giọng nói dứt khoát. “Nó là sự phản bội, và nó là sự liều lĩnh. Tôi sẽ xin nghỉ việc.”

Lam lắc đầu. “Anh sẽ không nghỉ việc, Khang. Vì anh biết nếu anh đi, tôi sẽ lại quay về với sự u uất, thậm chí còn tệ hơn trước. Và Hoàng sẽ nhận ra ngay lập tức. Anh có muốn hủy hoại mọi thứ không?”

Lam đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cổ Khang. “Hãy nhớ lời tôi nói: Anh không chỉ là bác sĩ, anh là liều thuốc của tôi. Liều thuốc này có thể gây nghiện, nhưng nó là cách duy nhất giúp tôi sống sót trong căn nhà này.”

“Vậy thì cô muốn gì?” Khang thở dốc.

Lam tiến sát hơn, cô thì thầm vào tai anh: “Tôi muốn anh tiếp tục chữa bệnh cho tôi. Hàng đêm. Và khi chúng ta ở trong phòng, anh không phải là cấp dưới của Hoàng, anh là người đàn ông của Lam. Anh cứ giữ vỏ bọc chuyên nghiệp khi cần, nhưng đừng phủ nhận sự hấp dẫn giữa chúng ta.”

Lam buông tay ra. Khang cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể. Anh đã hoàn toàn bị Lam khuất phục. Anh biết anh không thể thắng trong cuộc chiến này.

“Được rồi, Lam,” Khang nói, anh lần đầu tiên gọi tên cô không kèm theo kính ngữ. “Tôi sẽ không xin nghỉ việc. Tôi sẽ tiếp tục trị liệu cho cô.”

Anh không nói thêm gì về ranh giới, vì anh biết nó đã không còn tồn tại.

Lam mỉm cười, nụ cười chiến thắng nhưng cũng đầy sự yếu đuối. “Tuyệt vời. Vậy thì, Bác sĩ Khang, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu liệu trình chữa bệnh mới, tập trung vào việc giải tỏa căng thẳng sâu nhất.”

Cô quay lưng lại, nằm xuống ghế trị liệu, tư thế đầy mời gọi.

Khang tiến đến gần cô. Anh không cần phải che giấu sự rung động của mình nữa. Anh bắt đầu xoa bóp, nhưng lần này, mỗi cái chạm đều mang theo sự thừa nhận của tình cảm lén lút. Anh biết, đây là cái kết mà Lam muốn: một mối quan hệ bị cấm đoán, tiếp diễn mãi mãi dưới vỏ bọc của những buổi trị liệu đêm.

Anh đã trở lại. Và sự lén lút của họ đã bắt đầu một cách không thể cứu vãn.