Sau sự kiện nụ hôn cấm đoán và sự thỏa thuận không lời ở Chương 10, Khang và Lam bước vào giai đoạn lén lút ổn định, nhưng lại nguy hiểm hơn. Hoàng vẫn ở nước ngoài, giao phó hoàn toàn trách nhiệm chăm sóc vợ cho Khang. Sự tin tưởng của Hoàng vô tình tạo ra một không gian tuyệt đối cho mối quan hệ cấm kỵ này phát triển.
Hôm nay, Khang đến. Anh không còn mang theo vẻ mặt giằng xé hay tội lỗi. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ. Lam đang chờ anh trong phòng, cô mặc một chiếc áo choàng tắm lụa mỏng, để lộ bờ vai trần và một chút đường cong quyến rũ.
“Chào Khang,” Lam nói, giọng cô ngọt ngào và mời gọi. “Hôm nay tôi đã chuẩn bị kỹ hơn. Tôi vừa ngâm mình trong bồn nước nóng. Cơ thể đã hoàn toàn thả lỏng.”
Khang nhìn cô, ánh mắt anh không còn sự né tránh. Anh thừa nhận sự quyến rũ của cô.
“Sự thả lỏng vật lý là tốt, Lam,” Khang đáp, giọng anh trầm và có chút uy quyền. “Nhưng chúng ta cần phải rõ ràng về ranh giới hành động. Sự thỏa thuận ngầm của chúng ta là về cảm xúc, không phải để hủy hoại cuộc đời nhau.”
Lam hiểu Khang đang cố gắng đặt ra quy tắc cuối cùng. Cô tiến đến gần anh, ánh mắt cô đầy thăm dò.
“Anh đang sợ điều gì, Khang? Anh sợ anh không thể kiểm soát được chính mình?” Lam thì thầm.
Khang nắm lấy cổ tay Lam, giữ cô lại ở một khoảng cách an toàn. “Tôi sợ cả hai chúng ta đều không thể kiểm soát được. Lam, tôi sẽ ở đây trị liệu cho cô, và tôi sẽ thừa nhận sự hấp dẫn. Nhưng tôi sẽ không vượt qua ranh giới cuối cùng. Tôi vẫn là cấp dưới của Hoàng.”
Lam mỉm cười, nụ cười bí ẩn. “Anh đang đặt ra một quy tắc để tự tra tấn mình, Khang. Nhưng tôi thích điều đó. Trị liệu trong sự căng thẳng và kiềm chế sẽ thú vị hơn nhiều.”
Lam nhẹ nhàng rút tay ra khỏi Khang, rồi quay lưng lại, nằm xuống ghế trị liệu. Chiếc áo choàng lụa mỏng manh trượt xuống vai cô khi cô nằm xuống, để lộ gần như toàn bộ phần lưng trần và vai.
Khang tiến đến gần. Anh biết đây là một sự sắp đặt tinh tế từ Lam. Cô đang thách thức sự kiềm chế của anh.
Anh bắt đầu xoa bóp. Lần này, anh không dùng dầu, mà dùng bàn tay trần để cảm nhận trực tiếp nhiệt độ cơ thể cô. Lòng bàn tay anh tiếp xúc với làn da mịn màng, ấm áp của Lam. Mọi động tác của anh đều mang tính chuyên môn cao, nhưng sự tập trung của anh đã bị chi phối bởi cảm giác từ sự tiếp xúc này.
Khang cảm nhận được sự mềm mại của cơ bắp cô, và cả sự căng thẳng đang kìm nén. Anh di chuyển ngón tay dọc theo cột sống cô, rồi đến vùng vai gáy, cố gắng giải tỏa các nút thắt.
“Cô Lam, hãy hít thở sâu,” Khang hướng dẫn, giọng anh khàn khàn.
Lam thở ra một hơi dài, cô quay đầu sang một bên. “Tôi cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người, Khang. Sự kiềm chế của anh, nó mãnh liệt hơn bất kỳ sự giải phóng nào.”
Khang không đáp lại. Anh tập trung vào việc tạo ra sự giải tỏa vật lý. Anh biết, mỗi động tác của anh giờ đây đều là một tuyên ngôn cảm xúc. Anh đang thể hiện sự quan tâm, sự thấu hiểu, và cả sự khao khát bị cấm đoán thông qua lực tay và độ nóng của lòng bàn tay.
Anh chuyển sang xoa bóp vùng eo và hông. Lam khẽ rên lên.
“Anh đang làm rất tốt,” Lam thì thầm. “Cảm giác như… một dòng nước nóng đang chảy qua cơ thể tôi.”
Khang phải tập trung cao độ để đảm bảo rằng ngón tay anh chỉ chạm vào cơ bắp, không đi lạc sang những vùng nhạy cảm khác. Chiếc áo choàng lụa mỏng manh là rào cản cuối cùng, và nó gần như vô dụng.
Khi buổi trị liệu kết thúc, Lam từ từ ngồi dậy. Cô kéo chiếc áo choàng lên, nhưng đôi mắt cô vẫn khóa chặt vào Khang.
“Cảm ơn anh, Khang. Tôi cảm thấy đã hoàn toàn được chữa lành, cả về thể xác và tinh thần,” Lam nói.
Khang thu dọn đồ đạc. Anh đã thành công trong việc giữ ranh giới vật chất, nhưng lại thất bại trong việc giữ ranh giới cảm xúc.
“Hẹn gặp lại cô tối mai, Lam,” Khang nói, anh không dùng kính ngữ.
Lam gật đầu, nụ cười bí ẩn. “Đúng sáu giờ, Khang. Và hãy nhớ, tôi sẽ luôn thử thách sự kiềm chế của anh.”
Khang bước ra khỏi phòng, để lại Lam một mình trong ánh nến. Anh đã đặt ra quy tắc, và Lam đã đồng ý chấp nhận sự tra tấn ngọt ngào này. Sự thỏa thuận ngầm đã được thiết lập: Tiếp tục lén lút, nhưng giữ sự căng thẳng ở mức cao nhất.
Anh biết, những buổi trị liệu sắp tới sẽ là một chuỗi những khoảnh khắc gần gũi đầy ẩn ý, nơi cái chạm vô tình luôn mang theo sự khao khát, và mỗi lời nói đều chứa đựng mật mã của sự cấm đoán.