Hai ngày sau, Khang nhận được thông báo từ Hoàng rằng anh ta sẽ trở về sớm hơn dự kiến vào cuối tuần này. Sự vắng mặt của Hoàng đã mang lại sự tự do nguy hiểm cho Lam và Khang, và việc anh ta trở lại đột ngột tạo ra một áp lực lớn.
Tối hôm đó, Khang đến. Anh thấy Lam có vẻ bồn chồn.
“Hoàng sẽ về vào tối Chủ nhật,” Lam thông báo, giọng cô chứa sự lo lắng. “Hôm nay là thứ Năm. Chúng ta chỉ còn hai buổi nữa.”
“Tôi biết,” Khang đáp. “Chúng ta cần phải thực hiện những buổi trị liệu này một cách chuyên nghiệp nhất, Lam. Không được có bất kỳ sơ suất nào.”
Lam tiến đến gần Khang, đôi mắt cô ánh lên sự thách thức. “Anh muốn chuyên nghiệp ư? Sau nụ hôn đó? Và sau khi anh thừa nhận cảm xúc của mình?”
“Chính xác là vì vậy,” Khang nói. “Chúng ta phải xóa sạch mọi dấu vết, không chỉ về mặt vật lý mà cả về mặt tinh thần. Khi Hoàng trở về, cô phải trở thành người vợ hoàn hảo, hoàn toàn khỏe mạnh và mãn nguyện.”
Lam bật cười, một tiếng cười cay đắng. “Anh muốn tôi mãn nguyện với anh ta sau khi đã cảm nhận được sự chân thật từ anh? Điều đó khó đấy, Khang.”
“Cô phải làm được,” Khang khẳng định. “Hãy nghĩ đây là buổi trị liệu tâm lý cuối cùng và quan trọng nhất: Học cách che giấu hoàn hảo.”
Lam đồng ý nằm xuống ghế trị liệu, nhưng sự kiên nhẫn của cô gần như chạm đáy. Khang bắt đầu xoa bóp, tập trung vào việc thư giãn cơ mặt và cơ cổ, những nơi biểu lộ sự căng thẳng rõ nhất.
“Anh đang cố gắng xóa đi dấu vết của anh trên mặt tôi sao?” Lam hỏi, giọng cô trêu chọc.
“Tôi đang giúp cô trở lại trạng thái thư giãn và kiểm soát cảm xúc tốt nhất, Lam. Đó là sự chuyên nghiệp,” Khang đáp.
Khi Khang đang trị liệu vùng cánh tay, Lam đột nhiên thay đổi chủ đề.
“Hoàng yêu cầu tôi đón anh ấy ở sân bay vào Chủ nhật. Anh ấy muốn tôi tự lái xe, không cần tài xế riêng, để tạo sự bất ngờ và riêng tư,” Lam nói.
Khang nhíu mày. “Đó là chuyện tốt mà. Anh ta muốn giành thời gian cho cô.”
“Nhưng anh ấy sẽ hạ cánh vào lúc một giờ sáng,” Lam nói, giọng cô đầy ẩn ý. “Đó là giờ mà sân bay vắng vẻ nhất, và đường phố cũng vậy.”
Lam quay đầu lại, nhìn Khang. “Thứ Bảy này là buổi trị liệu cuối cùng. Tôi không muốn nó kết thúc trong phòng này.”
Khang cảm thấy tim mình thắt lại. Anh hiểu Lam đang gợi ý điều gì. Cô muốn đưa cuộc hẹn lén lút của họ ra khỏi căn nhà, ra khỏi tầm kiểm soát của Hoàng.
“Ý cô là gì, Lam?” Khang cố gắng phủ nhận.
“Hãy nghĩ về điều này, Khang,” Lam tiếp tục, không trả lời trực tiếp. “Một chiếc xe hơi trên con đường vắng vẻ, trong đêm khuya, không ai biết chúng ta ở đó. Đó sẽ là nơi an toàn nhất để nói lời tạm biệt. Anh hãy đến sân bay lúc mười hai giờ đêm Thứ Bảy này. Hãy đợi tôi ở bãi đỗ xe P3, tầng 3. Tôi sẽ viện cớ đi kiểm tra lộ trình trước khi đón Hoàng.”
Khang hoàn toàn bị choáng váng. Lam đang đề xuất một cuộc gặp mặt táo bạo và nguy hiểm. Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ là thảm khốc. Nhưng sự kích thích từ ý nghĩ về một cuộc gặp gỡ bí mật, tự do, không bị giới hạn bởi ghế trị liệu, đã đánh bại mọi lý trí.
“Tôi không thể chấp nhận rủi ro đó, Lam. Nó quá nguy hiểm,” Khang từ chối, nhưng giọng anh thiếu đi sự dứt khoát.
Lam mỉm cười, một nụ cười đầy quyến rũ. “Anh Khang, anh đã chấp nhận rủi ro lớn nhất rồi. Đó là nụ hôn. Bây giờ, chúng ta chỉ đang thực hiện nốt liệu trình cuối cùng: Giải phóng hoàn toàn trước khi bị giam cầm trở lại. Anh không muốn biết cảm giác giải phóng đó là như thế nào sao?”
Lam ngồi dậy, tiến sát Khang. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng sửa lại cổ áo sơ mi của anh. “Hãy nghĩ kỹ đi. Mười hai giờ đêm Thứ Bảy. Bãi đỗ xe P3. Đó sẽ là buổi trị liệu cuối cùng, Khang. Và anh sẽ không hối hận.”
Khang đứng bất động, anh cảm nhận được sự kích thích từ ý tưởng điên rồ này. Anh biết, Lam đã tạo ra một cái bẫy hoàn hảo.
Anh chỉ gật đầu nhẹ, không nói một lời nào. Sự im lặng của anh là sự đồng ý.
Khang rời khỏi căn nhà, anh không còn nghĩ đến công việc hay đạo đức nữa. Anh chỉ nghĩ đến Lam, đến chiếc xe trên con đường vắng, và cuộc hẹn ở nơi nguy hiểm nhất – nơi tự do nhất để họ có thể thành thật với nhau. Sự lén lút đã trở thành một trò chơi sống còn, và Khang đã quyết định tham gia.