MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà RiêngChương 13

Nhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà Riêng

Chương 13

985 từ · ~5 phút đọc

Thứ Sáu. Buổi trị liệu cuối cùng chính thức trong căn phòng ngủ master của Lam trước khi Hoàng trở về. Cả Khang và Lam đều cảm thấy sự căng thẳng tột độ, nhưng không phải do sợ bị phát hiện, mà do dự đoán về cuộc gặp mặt bí mật đêm mai.

Khang cố gắng thực hiện buổi trị liệu hôm nay với sự chuyên nghiệp nhất, để không để lại bất kỳ dấu vết cảm xúc nào. Anh xoa bóp cơ thể Lam một cách mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng vẫn giữ khoảng cách tinh tế.

Lam nằm yên, nhưng cô không ngừng quan sát Khang. Cô hiểu sự đấu tranh nội tâm của anh.

“Anh đang làm rất tốt, Khang,” Lam nói, giọng cô dịu dàng. “Cơ thể tôi đã hoàn toàn hồi phục. Anh đã làm được điều mà không bác sĩ nào khác làm được.”

“Sự hồi phục này là nhờ sự hợp tác của cô, Lam,” Khang đáp. “Cô đã thực sự thả lỏng và cởi mở.”

“Cởi mở,” Lam lặp lại từ đó, với một ý nghĩa sâu xa. “Tôi đã cởi mở với anh. Anh đã thấy Lam không phải là Lam mà Hoàng muốn thấy.”

Khi buổi trị liệu kết thúc, Khang thu dọn đồ nghề. Anh biết đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy Lam trong vai trò là "bệnh nhân" trong căn phòng này.

“Và đây là lời tạm biệt chính thức, Lam,” Khang nói, anh cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẽ báo cáo với Sếp Hoàng rằng liệu trình đã hoàn thành, và cô đã hoàn toàn khỏe mạnh.”

Lam bước đến gần anh, cô nắm lấy bàn tay Khang, bàn tay đã chạm vào cô hàng đêm.

“Tạm biệt, Khang. Cảm ơn anh vì tất cả,” Lam nói, ánh mắt cô đầy vẻ xúc động giả dối.

Họ trao nhau một cái nắm tay kéo dài, chứa đựng tất cả những điều không thể nói ra. Đó là một màn kịch hoàn hảo cho một lời chia tay chính thức, đủ để Khang có thể báo cáo lại với Hoàng nếu cần.

“Tôi đi đây,” Khang nói, anh quay lưng bước ra khỏi phòng.

Lam không giữ anh lại. Cô chỉ đứng đó, nhìn theo.

Khang bước xuống cầu thang, anh cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. Sự lén lút trong căn nhà này đã kết thúc.

Đêm Thứ Bảy. Mười một giờ đêm.

Khang đang lái xe trên con đường vắng vẻ dẫn đến sân bay. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng: mặc quần áo tối màu, tắt GPS và đặt điện thoại ở chế độ im lặng. Anh không còn vẻ ngoài của một bác sĩ trị liệu nữa, mà là một kẻ mạo hiểm đang tìm kiếm sự cấm đoán.

Anh đến bãi đỗ xe P3, tầng 3. Nơi đây vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ chiếu rọi những chiếc xe đỗ lẻ tẻ. Khang đỗ xe ở một góc khuất.

Anh đợi mười phút. Đúng mười hai giờ đêm, chiếc Mercedes màu đen sang trọng quen thuộc của Lam từ từ lướt vào, đỗ ngay cạnh xe Khang.

Lam bước ra khỏi xe. Cô mặc một chiếc váy len mỏng, ôm sát cơ thể, mái tóc xõa tự nhiên. Cô không còn vẻ mặt của một người vợ mệt mỏi hay một bệnh nhân cần chữa trị. Cô trông rạng rỡ, nguy hiểm, và hoàn toàn tự do.

Họ đứng đối diện nhau, giữa không gian cô đơn của bãi đỗ xe. Sự im lặng kéo dài, nhưng không hề ngượng nghịu, chỉ có sự căng thẳng của những cảm xúc bị dồn nén.

Lam là người phá vỡ sự im lặng trước.

“Chào Khang,” cô nói, giọng cô chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại đầy quyền lực. “Anh đã đến.”

“Tôi đã đến, Lam,” Khang đáp. “Cô đã mạo hiểm quá nhiều. Nếu có ai nhìn thấy chiếc xe này ở đây…”

Lam bước đến gần anh hơn, cô đặt ngón tay lên môi Khang, ngắt lời anh. “Đừng nói về rủi ro. Hôm nay, chúng ta không phải là bác sĩ và vợ sếp. Chúng ta là Khang và Lam. Chúng ta có hai tiếng đồng hồ hoàn toàn tự do.”

Lam nhẹ nhàng kéo tay Khang, dẫn anh đến chiếc xe Mercedes của cô. Cô mở cửa ghế phụ.

“Vào đi, Khang. Hôm nay, tôi sẽ là người trị liệu cho anh.”

Khang nhìn vào bên trong chiếc xe. Không gian chật hẹp, kín đáo, và ấm áp. Anh biết, khi anh bước vào chiếc xe đó, mọi ranh giới còn sót lại sẽ bị xóa sổ. Đó là nơi nguy hiểm nhất và cũng là nơi duy nhất họ có thể thành thật.

Anh bước vào xe. Lam cũng ngồi vào ghế lái. Cô không khởi động máy, chỉ bật nhạc nhẹ, một bản nhạc Jazz êm dịu. Ánh sáng từ bảng điều khiển hắt lên khuôn mặt cô, khiến cô trông càng thêm mờ ảo.

Lam quay sang Khang. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào mặt Khang, giống như cái chạm tay đêm qua.

“Anh có thấy không, Khang? Sự tự do. Nó thật kích thích,” Lam thì thầm. “Anh đã chữa khỏi bệnh cho tôi. Giờ đến lượt tôi chữa bệnh cho anh. Tôi sẽ giúp anh giải phóng khỏi tất cả những gì đang ràng buộc anh.”

Lam cúi người về phía Khang, sự gần gũi trong không gian hẹp càng làm tăng thêm sự kích thích cấm đoán. Khang không kìm được nữa, anh ôm lấy cô. Nụ hôn này không còn là sự bất ngờ hay do sắp đặt, nó là sự khao khát mãnh liệt của hai tâm hồn bị giam cầm.

Trong sự tĩnh lặng và nguy hiểm của đêm khuya, trên bãi đỗ xe vắng vẻ, Khang và Lam đã tận hưởng cảm giác tự do cấm đoán, chấp nhận rằng mối quan hệ lén lút của họ sẽ tiếp diễn, mãi mãi nằm trong bóng tối.