Nụ hôn trong không gian kín và chật hẹp của chiếc xe Mercedes diễn ra mãnh liệt hơn bất kỳ điều gì Khang từng tưởng tượng. Đó không chỉ là sự giải phóng khao khát, mà còn là sự tuyên bố về quyền sở hữu lẫn nhau trong khoảnh khắc đó. Khang cảm nhận được Lam đã hoàn toàn buông bỏ sự kiềm chế, đáp lại anh bằng tất cả sự chân thật mà cô đã giấu kín bấy lâu.
Thời gian trong xe dường như trôi nhanh hơn. Trong hai giờ đồng hồ ngắn ngủi đó, Lam và Khang nói chuyện, nhưng chủ yếu là họ tận hưởng sự gần gũi về thể xác và tinh thần, một sự kết nối mà họ chưa từng có được ở bất kỳ đâu, kể cả trong căn phòng riêng tư ở nhà Lam.
“Anh có thấy không, Khang?” Lam thở dốc, tựa đầu vào vai anh sau một khoảnh khắc thân mật. “Đây mới là sự trị liệu thực sự. Không có chiếc ghế, không có chiếc áo blouse trắng, không có quy tắc. Chỉ có chúng ta.”
Khang vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của tóc cô, mùi hương này không giống mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi hương tự nhiên, dịu dàng.
“Tôi biết, Lam,” Khang thừa nhận. “Tôi không còn là bác sĩ nữa. Tôi chỉ là người đàn ông đã yêu sự chân thật của cô.”
“Và tôi yêu sự kiềm chế của anh, Khang. Tôi yêu cái cách anh đấu tranh với đạo đức, và cuối cùng vẫn chọn tôi,” Lam nói. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo của bãi đỗ xe.
Lam đột ngột thay đổi thái độ. Cô trở nên nghiêm túc.
“Nghe này, Khang. Hoàng sẽ về vào tối mai. Mọi chuyện sẽ trở lại như cũ. Anh sẽ quay lại làm cấp dưới giỏi giang, tôi sẽ quay lại làm người vợ hoàn hảo. Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại.”
Khang nhìn cô, anh hiểu ý Lam. “Làm sao chúng ta tiếp tục được? Anh ta sẽ ở nhà.”
“Chúng ta sẽ tạo ra những mật mã và những cái cớ mới,” Lam thì thầm, giọng cô đầy tự tin. “Anh sẽ viện cớ rằng tôi cần liệu pháp ‘theo dõi duy trì’ hàng tuần. Tôi sẽ nói với Hoàng rằng tôi cần phải ra ngoài hít thở không khí trong lành để tránh tái phát chứng stress. Chúng ta sẽ gặp nhau ở những nơi không ai ngờ tới. Có thể là một quán cà phê vắng vẻ, có thể là một phòng khám khác của anh, hoặc có thể là chính chiếc xe này, vào những đêm Hoàng vắng nhà.”
Lam đang vạch ra một kế hoạch lén lút phức tạp, biến mối quan hệ của họ thành một trò chơi trốn tìm đầy kích thích. Khang cảm thấy sự kích thích và sợ hãi đan xen.
“Cô thật liều lĩnh, Lam,” Khang nói.
“Đúng vậy,” Lam đáp. “Nhưng đây là cách duy nhất để chúng ta sống sót. Sống trong căn nhà đó mà không có sự kết nối này sẽ giết chết tôi. Và anh… anh cũng sẽ không thể chịu đựng được sự cô đơn đó nữa.”
Lam lấy điện thoại ra, cô cài đặt một ứng dụng nhắn tin mã hóa. “Đây là kênh liên lạc mới của chúng ta. Chúng ta sẽ dùng những từ ngữ chuyên môn về y học để che giấu cuộc hẹn. Ví dụ: ‘Liều thuốc tái khám lúc 8h’ sẽ là ‘Gặp nhau ở địa điểm bí mật lúc 8h’.”
Khang nhận điện thoại từ tay cô. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý. Sự lén lút đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.
Lam nhìn đồng hồ. Đã gần hai giờ sáng.
“Đến lúc phải kết thúc buổi trị liệu cuối cùng rồi, Khang,” Lam nói. Cô hôn Khang lần cuối, một nụ hôn nhanh, dứt khoát và đầy hứa hẹn.
Khang xuống xe. Anh nhìn Lam lái xe rời đi, chiếc Mercedes màu đen hòa vào bóng tối của thành phố. Khang đứng đó, một mình trên bãi đỗ xe vắng vẻ, cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ nồng nhiệt và nguy hiểm.
Anh lái xe về nhà. Cơ thể anh mệt mỏi, nhưng tinh thần anh lại tỉnh táo đến lạ lùng. Anh biết, cái kết lén lút mà Lam muốn đã được thiết lập.
Lam đã trở về nhà, trở thành người vợ đã được chữa lành và đầy rạng rỡ. Khang đã trở lại làm cấp dưới tận tụy và chuyên nghiệp. Nhưng cả hai đều mang trong lòng một bí mật nóng bỏng, một lời hứa sẽ tiếp tục lén lút, mãi mãi trong bóng tối, sử dụng ngôn ngữ và vỏ bọc chuyên nghiệp để che giấu những cuộc hẹn vụng trộm.