Sáng Chủ nhật, Khang báo cáo với Hoàng qua email về sự thành công của liệu trình. Anh mô tả chi tiết các phương pháp đã sử dụng và nhấn mạnh sự hợp tác tuyệt vời của Lam. Khang kết thúc bằng khẳng định rằng Lam đã hoàn toàn khỏe mạnh và chỉ cần theo dõi định kỳ.
Chiều Chủ nhật, Lam gọi điện cho Khang. Giọng cô hoàn toàn bình thường, không một chút dấu vết của sự thân mật đêm qua.
“Chào Khang. Hoàng vừa hạ cánh, và anh ấy rất vui khi nghe báo cáo của anh,” Lam nói, hoàn toàn nhập vai. “Anh ấy muốn mời anh đến nhà ăn tối vào thứ Hai để cảm ơn và thảo luận về các kế hoạch theo dõi.”
“Tôi rất sẵn lòng, Cô Lam,” Khang đáp lại bằng giọng điệu chuyên nghiệp, nhưng trong lòng anh biết đây là một màn kịch cần phải diễn hoàn hảo.
Tối thứ Hai, Khang đến nhà Hoàng. Không khí trong căn nhà hoàn toàn khác biệt. Lam rạng rỡ, cô mặc một chiếc váy dạ hội đơn giản nhưng thanh lịch, tóc được búi gọn gàng. Hoàng tỏ ra vui vẻ và thư thái hơn hẳn.
“Chào Khang! Vào đi! Nhờ cậu mà tôi có thể thở phào nhẹ nhõm đấy,” Hoàng nói, vỗ vai Khang thân mật. “Em yêu, cảm ơn em đã chuẩn bị bữa tối này.”
“Tất cả là nhờ anh Khang cả,” Lam đáp, nở nụ cười hoàn hảo với Khang. “Em đã nói rồi, anh ấy là một chuyên gia thực sự.”
Khang cúi đầu. “Tôi chỉ làm những gì được giao phó, Sếp Hoàng. Cô Lam đã rất tích cực trong suốt quá trình trị liệu.”
Bữa tối diễn ra trong sự căng thẳng ngầm chỉ mình Khang và Lam cảm nhận được. Khang phải ngồi đối diện với Lam, lắng nghe Hoàng khen ngợi sự tận tụy của anh, trong khi anh và Lam liên tục trao đổi những ánh mắt đầy ẩn ý, được che giấu dưới lớp mặt nạ của sự chuyên nghiệp.
Khi Hoàng mải nói chuyện điện thoại, Lam nhanh chóng gõ một tin nhắn vào điện thoại dưới gầm bàn. Khang nhận được thông báo rung nhẹ.
Lam (Mật mã trị liệu): “Anh đã thấy sự hoàn hảo này chưa? Em đang cảm thấy như mình sắp tái phát rồi, Khang. Liều thuốc cần một liều bổ sung khẩn cấp.”
Khang siết chặt chiếc nĩa. Anh trả lời bằng một tin nhắn cực kỳ ngắn gọn và rủi ro:
Khang (Mật mã trị liệu): “Được. Khi nào có cơ hội, gửi lịch khám.”
Sự trao đổi lén lút này, ngay dưới mũi Hoàng, mang lại một sự kích thích nguy hiểm.
Sau bữa tối, Hoàng và Khang chuyển sang phòng khách để thảo luận về kế hoạch theo dõi.
“Vậy Khang,” Hoàng nói, vẻ mặt nghiêm túc trở lại. “Anh không muốn Lam bị tái phát. Cậu nói rằng cô ấy cần theo dõi duy trì, đúng không?”
“Chính xác, Sếp Hoàng,” Khang đáp. “Liệu pháp duy trì là cần thiết để đảm bảo tâm lý cô ấy luôn ổn định. Tôi đề nghị mỗi tuần một lần, Lam nên có một buổi ‘kiểm tra tâm lý’ ở nơi cô ấy cảm thấy thoải mái nhất. Có thể là một quán cà phê yên tĩnh, hoặc một buổi đi dạo để hít thở không khí trong lành. Sự thay đổi không gian là cần thiết.”
Lam ngồi bên cạnh Hoàng, ánh mắt cô đầy vẻ tán thành. Cô đã hiểu ngay thông điệp ngầm của Khang: Tạo cớ cho những buổi hẹn hò kín đáo bên ngoài.
Hoàng gật gù. “Nghe có lý. Lam không nên bị nhốt trong nhà quá lâu. Lam, em thấy thế nào?”
“Em hoàn toàn đồng ý,” Lam đáp, giọng cô dịu dàng. “Em cần được ra ngoài. Điều đó giúp em đối phó với chứng stress tốt hơn.”
Hoàng mỉm cười, nhìn Khang. “Cậu thấy không, Khang? Cô ấy đã chủ động hơn nhiều rồi. Vậy thì, lịch trình này sẽ tùy thuộc vào Lam. Khang, Lam sẽ chủ động liên lạc với cậu để sắp xếp các buổi ‘kiểm tra tâm lý’ hàng tuần. Cứ báo chi phí cho anh.”
Khang gật đầu. Anh đã thành công trong việc tạo ra một lý do hoàn hảo, được Hoàng chấp thuận, để tiếp tục gặp Lam bên ngoài căn nhà.
Khi Khang ra về, Lam tiễn anh ra cửa. Hoàng không đi theo.
Lam thì thầm, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Lớp mặt nạ hôm nay của anh rất hoàn hảo, Khang. Anh đã tạo ra một cái cớ tuyệt vời. Tôi sẽ gửi lịch khám đầu tiên cho anh ngay tối nay. Địa điểm sẽ là quán cà phê yên tĩnh ở ngoại ô, nơi không ai nhận ra chúng ta.”
Khang nhìn Lam, cô đang đứng dưới ánh đèn hiên nhà, rạng rỡ và nguy hiểm. Anh biết, cuộc sống hai mặt đã chính thức bắt đầu, được che đậy bởi sự tin tưởng tuyệt đối của Hoàng và lớp mặt nạ chuyên nghiệp của Lam.
“Hẹn gặp cô, Cô Lam,” Khang đáp, giọng anh trầm và đầy ẩn ý. Anh bước đi, biết rằng lần gặp sắp tới sẽ không có chiếc ghế trị liệu, và mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.