Sau sự sụp đổ của "đế chế lá mít" do một trận mưa rào làm ướt sũng toàn bộ kho bạc, chúng tôi quyết định chuyển sang một loại hình quyền lực mới: Hội đồng nắp chai. Nếu lá mít là đại diện cho sự phồn vinh nhất thời, thì nắp chai bia lại là biểu tượng của sự vĩnh cửu. Chúng cứng, chúng lấp lánh và quan trọng nhất, chúng mang trên mình những biểu tượng kỳ bí của thế giới người lớn.
Mỗi chiếc nắp chai là một "vị thần". Chiếc nắp có hình con hổ là thần sức mạnh. Chiếc nắp màu xanh lá cây là thần rừng xanh. Còn chiếc nắp màu bạc đã bị trầy xước chút ít lại là vị thần của những bí ẩn.
Cuộc họp của chúng tôi diễn ra trên bậc thềm nhà thằng Béo, nơi có những viên gạch bông cổ lỗ sĩ mà chúng tôi coi là sơ đồ của một mê cung cổ đại.
"Hôm nay chúng ta phải giải quyết vấn đề của con chó mực," tôi trịnh trọng tuyên bố, tay cầm "thần hổ" giơ cao.
Thằng Béo và cái Tí ngồi quanh, vẻ mặt nghiêm trọng như thể chúng tôi đang quyết định vận mệnh của cả một quốc gia. Thực ra, vấn đề của con chó mực chỉ đơn giản là nó vừa mới vụng trộm tha mất một chiếc dép nhựa của thằng Béo và chôn ở đâu đó trong vườn.
"Con chó mực đã phạm tội phản quốc," thằng Béo hậm hực. "Nó dám lấy đi phương tiện di chuyển chính thức của Bộ trưởng bộ ngân khố!"
Cái Tí cầm "thần rừng xanh" lên, nó luôn là người có xu hướng hòa giải:
"Nhưng con mực làm thế là có lý do. Nó thấy mày lười đi bộ nên nó muốn mày học cách đi bằng... một chân chăng?"
Tôi lắc đầu, ra dáng một vị chủ tịch hội đồng:
"Không được. Chúng ta cần hỏi ý kiến của các vị thần."
Chúng tôi bắt đầu tung những chiếc nắp chai lên không trung. Theo quy tắc (do tôi tự đặt ra), nếu nắp chai ngửa lên, đó là sự đồng ý. Nếu nó sấp xuống, đó là sự phản đối. Và nếu nó đứng nghiêng dựa vào khe gạch, đó là một điềm báo đại họa.
Kết quả thật kinh khủng: chiếc nắp chai màu bạc đứng nghiêng.
Cả ba chúng tôi nín thở. Một sự im lặng bao trùm bậc thềm. Trong thế giới của trẻ con, điềm báo là thứ không thể đùa giỡn. Nó giống như việc bạn vô tình dẫm phải bóng của một người lạ hoặc thấy một con mèo đen đi ngang qua đường.
"Đại họa là gì?" cái Tí thầm thì, mắt nó nhìn láo liên quanh sân.
"Có lẽ là... mẹ tao sắp kiểm tra vở bài tập," thằng Béo rùng mình.
Đối với nó, đó thực sự là một đại họa khủng khiếp hơn cả thiên tai. Nhưng tôi nhìn sâu vào chiếc nắp chai màu bạc, cảm thấy có một cái gì đó sâu xa hơn. Sự đứng nghiêng của chiếc nắp chai giống như cách mà thế giới này vận hành: không phải lúc nào mọi chuyện cũng chỉ có hai mặt đúng hay sai, sấp hay ngửa. Đôi khi, mọi thứ cứ lơ lửng ở giữa, khiến người ta không biết nên vui hay nên buồn.
Chúng tôi dành cả buổi chiều để cố gắng giải mã điềm báo đó. Chúng tôi đi vòng quanh sân, tìm kiếm những dấu hiệu lạ. Một chiếc lông gà rụng, một hàng kiến bò ngược lên tường, hay một đám mây có hình thù giống một ông già đang giận dữ – tất cả đều được đưa vào "phòng phân tích" của chúng tôi.
Người lớn nhìn thấy ba đứa trẻ đang lúi cúi soi mói từng kẽ đất, chắc hẳn họ sẽ nghĩ chúng tôi đang tìm tiền đánh rơi hoặc đang nghịch bẩn. Họ không biết rằng chúng tôi đang gánh vác trách nhiệm giải cứu thế giới khỏi một thảm họa không tên. Sự hồn nhiên cho phép chúng tôi biến những điều tầm thường thành những nhiệm vụ vĩ đại. Nó khiến mỗi giây phút trôi qua đều đầy ắp ý nghĩa và sự kịch tính.
"Thành này, mày có thấy người lớn bao giờ dùng nắp chai để quyết định chuyện gì không?" cái Tí đột ngột hỏi khi chúng tôi đang mệt nhoài ngồi bệt xuống đất.
Tôi suy nghĩ một hồi rồi nhớ lại những cuộc nhậu của bố tôi và các chú hàng xóm.
"Có chứ. Tao thấy bố tao và các chú cứ mở nắp chai liên tục. Nhưng họ không tung chúng lên để hỏi ý kiến. Họ chỉ vứt chúng xuống gầm bàn rồi nói chuyện rất to về những thứ mà họ chẳng bao giờ làm được."
"Thế thì họ lãng phí quá," thằng Béo nhận xét. "Họ sở hữu cả một đội quân các vị thần mà lại chỉ coi chúng là đồ bỏ đi."
Hóa ra, sai lầm của người lớn không phải là họ không có những "vị thần nắp chai", mà là họ đã mất đi niềm tin vào sức mạnh của những thứ nhỏ bé. Họ chỉ tin vào những thứ có trọng lượng, có kích cỡ lớn lao và có thể cân đo đong đếm được bằng những con số khô khan. Họ quên mất rằng một chiếc nắp chai đứng nghiêng có thể chứa đựng cả một bài học về sự bất định của cuộc đời.
Chiều muộn, khi nắng đã tắt hẳn và những bóng râm bắt đầu dài ra như những cánh tay của bóng tối, "đại họa" cuối cùng cũng xuất hiện. Nhưng nó không phải là vở bài tập của thằng Béo, cũng không phải một trận đòn roi.
Ông nội tôi bước ra, tay cầm chiếc dép nhựa của thằng Béo. Ông mỉm cười:
"Có phải mấy đứa đang tìm cái này không? Con mực nó tha vào gầm giường của ông. Ông thấy nó đang định dùng cái dép này làm gối nằm đấy."
Chúng tôi nhìn nhau, rồi nhìn chiếc dép trong tay ông nội. Điềm báo đã ứng nghiệm, nhưng theo một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Chiếc nắp chai đứng nghiêng không báo hiệu một thảm kịch, nó chỉ báo hiệu một sự thật đơn giản: đôi khi kẻ thù lớn nhất (con chó mực) lại chỉ là một kẻ đang tìm kiếm một chỗ tựa đầu êm ái.
"Các vị thần đúng là linh thật!" thằng Béo thốt lên, mắt sáng rực niềm tin.
Chúng tôi thu dọn những chiếc nắp chai, cho vào túi quần. Tiếng chúng va vào nhau lách cách nghe như tiếng cười của những vị thần tí hon. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống thường nhật, những điều kỳ diệu không nằm ở đâu xa xôi. Chúng nằm ngay trong túi quần, dưới gầm giường, hay trong sự bao dung của một người ông biết cách giữ gìn những giấc mơ trẻ nhỏ.
Khi lớn lên, tôi đã học được rất nhiều lý thuyết về xác suất thống kê, về logic và phản biện. Nhưng chưa bao giờ tôi tìm thấy một câu trả lời nào thỏa đáng hơn cảm giác khi nhìn thấy chiếc nắp chai đứng nghiêng vào một chiều nắng tắt. Bởi vì logic chỉ giúp người ta hiểu thế giới, còn niềm tin trẻ thơ mới giúp người ta sống trọn vẹn trong thế giới đó.
Tối hôm đó, tôi đặt chiếc nắp chai màu bạc xuống dưới gối. Tôi hy vọng rằng trong giấc mơ, vị thần bí ẩn ấy sẽ kể cho tôi nghe thêm về những điều mà người lớn đã lỡ quên mất. Những điều mà chỉ có những đứa trẻ – những kẻ sẵn sàng quỳ xuống đất để nhìn thế giới – mới có thể thấy được vẻ lấp lánh của chúng.