MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Đứa Trẻ Trên Mái NhàChương 7: Ngày mẹ biến thành phù thủy

Những Đứa Trẻ Trên Mái Nhà

Chương 7: Ngày mẹ biến thành phù thủy

1,616 từ · ~9 phút đọc

Trong hệ tư tưởng non nớt và đầy rẫy những mộng tưởng của một đứa trẻ, người mẹ không đơn thuần là một cá nhân, mà là một thực thể đa diện đầy quyền năng. Ở những tầng không gian bình lặng của cuộc sống, mẹ hiện thân là một vị tiên nữ hiền hòa với đôi bàn tay lúc nào cũng thoang thoảng mùi hành tỏi nồng ấm – thứ mùi hương của sự no đủ và chở che. Những cái ôm của mẹ mang một loại linh lực kỳ diệu, có khả năng xoa dịu mọi nỗi đau, từ một vết trầy xước rướm máu trên đầu gối sau trận cầu nảy lửa với đám bạn, cho đến những nỗi buồn vẩn vơ của tuổi mới lớn. Thế nhưng, thế giới của trẻ thơ vốn dĩ không bao giờ chỉ toàn màu hồng của những phép màu êm ái. Có những ngày, khi các tinh tú trên trời bỗng dưng xếp sai vị trí, hoặc khi một tờ giấy mang tên "Bảng điểm" xuất hiện như một điềm báo xui xẻo, mẹ sẽ trải qua một quá trình biến thân đáng kinh hoàng. Tôi gọi đó là "Ngày mẹ biến thành phù thủy".

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Tư xám xịt, khi bầu trời dường như cũng đang trĩu nặng những nỗi niềm không tên. Tôi đi học về với bước chân nặng nề như thể đang đeo xích sắt, đôi vai trùng xuống dưới sức nặng của chiếc cặp sách. Bên trong đó, ẩn giấu dưới những lớp sách vở ngay ngắn, là một bài kiểm tra Toán với con số 4 đỏ chót, rực lên như một lời thách thức đầy mỉa mai. Con số 4 ấy, trong đôi mắt đầy lo âu của tôi, trông chẳng khác nào một chiếc ghế bị gãy chân, bấp bênh và tàn tạ. Tôi biết chắc chắn một điều rằng, mình chính là kẻ tội đồ sắp phải ngồi lên cái ghế lung lay đó để chịu sự phán xét của định mệnh.

“Binh! Vào đây mẹ bảo ngay!”

Tiếng mẹ vọng ra từ phía phòng khách, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi chiều. Đó không phải là tông giọng trầm ấm, dịu dàng vẫn thường ru tôi ngủ, mà là một thứ âm thanh sắc lạnh, mang tần số rung động cực mạnh khiến những sợi lông tơ trên gáy tôi dựng đứng lên trong một phản xạ tự vệ bản năng. Tôi run rẩy, từng bước chân như dính chặt xuống sàn nhà, nặng nề tiến vào căn phòng. Mẹ đang ngồi đó, trên chiếc ghế bành quen thuộc, tay cầm tờ bài kiểm tra mà tôi đã cố tình giấu kín dưới đáy cặp. Tôi vẫn không thể hiểu nổi bằng một loại thần thông quảng đại hay phép thuật hắc ám nào mà mẹ có thể tìm ra nó nhanh đến thế.

Lúc bấy giờ, trước mặt tôi không còn là người mẹ hiền hậu của mọi ngày nữa. Ánh mắt mẹ nheo lại, hẹp dần nhưng lại tỏa ra những tia chớp uy lực có thể thiêu cháy mọi lời ngụy biện. Mái tóc mẹ dường như đang dựng ngược lên một cách đầy đe dọa, dù thực tế nó vẫn được buộc gọn gàng bằng chiếc dây chun màu tối. Chiếc chổi lông gà trên tay mẹ lúc này không còn đóng vai trò là một dụng cụ phủi bụi vô tri, nó đã biến thân thành một cây quyền trượng mang đầy sức mạnh trừng phạt, có thể khiến mông tôi "nở hoa" rực rỡ chỉ trong một nốt nhạc.

“Giải thích đi cho mẹ nghe. Tại sao phép tính 5 cộng 3 mà con có thể làm ra bằng 9 được hả?”

Tôi nhìn trân trân vào bài làm của mình, giữa không gian đặc quánh sự căng thẳng, trí óc tôi bỗng chốc trở nên trống rỗng như một tờ giấy trắng. Tôi lắp bắp, giọng nói lí nhí chỉ đủ cho chính mình nghe thấy: “Con... con nghĩ là thêm một số nữa cho nó tròn ạ...”

“Tròn à? Mẹ sẽ cho con ăn một ‘con ngỗng’ tròn xoe vào mông ngay bây giờ để biết thế nào là tròn! Con học hành cái kiểu gì thế này? Suốt ngày đầu óc chỉ biết đến lũ dế mèn ngoài bãi và những câu chuyện viễn chinh hão huyền thôi sao?”

Thế là trận lôi đình chính thức bắt đầu. Người lớn dường như sở hữu một năng lực siêu nhiên nhưng đầy đáng sợ: khả năng liên kết một lỗi sai hiện tại với tất cả những tội lỗi trong quá khứ, hiện tại và thậm chí là dự báo cho cả tương lai xa xôi. Từ việc tôi quên rửa tay trước khi ăn tối qua, cho đến việc tôi lỡ tay làm rách gấu quần từ tuần trước, tất cả đều được mẹ "tổng kết" lại một cách logic để dẫn đến một kết luận bi quan: nếu cứ tiếp tục thế này, tương lai của tôi sẽ gắn liền với nghề bán vé số hoặc đi chăn bò ngoài cánh đồng xa xôi.

“Con xin lỗi mẹ... con hứa lần sau chắc chắn sẽ được điểm 10...”

“Lần sau? Có biết bao nhiêu cái lần sau trôi qua rồi hả con? Đi vào góc tường đứng ngay lập tức cho mẹ! Nhìn vào đó mà tự sám hối về tội lỗi của mình đi!”

Tôi lủi thủi, đôi vai rũ xuống, đi về phía góc tường tối tăm – nơi có những vết mạng nhện cũ kỹ mà trước đây tôi vẫn thường mơ mộng coi đó là tấm bản đồ kho báu dẫn đến những vùng đất mới. Nhưng đứng ở đây trong sự im lặng của sự trừng phạt, tôi chợt nhận ra một điều vô cùng sâu sắc: Phù thủy thực chất không hẳn là những kẻ xấu xa. Họ chỉ là những người mang trong mình quá nhiều kỳ vọng, quá nhiều sự lo lắng nhưng lại không biết cách diễn đạt chúng bằng những ngôn từ êm ái, ngọt ngào. Mẹ phải biến thành phù thủy vì mẹ mang một nỗi sợ vô hình – sợ rằng đứa con trai bé bỏng của mẹ sẽ bị cuộc đời tàn khốc "đánh trượt" một cách phũ phàng, hệt như cái cách tôi đã trượt những phép tính đơn giản nhất trên trang giấy.

Từ góc tường cô độc, tôi nghe thấy tiếng mẹ thở dài thườn thượt từ phía gian bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch vang lên không còn mang nhịp điệu vui tươi như mọi khi; mẹ đang dồn cơn giận của mình để "trừng phạt" cả những củ khoai tây tội nghiệp cho bữa tối. Tôi chợt thấy lòng mình trào dâng một niềm thương mẹ đến lạ kỳ. Làm phù thủy chắc hẳn là một công việc mệt mỏi và cô đơn lắm, vì mẹ phải cố giữ khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh lùng suốt cả một buổi chiều dài, trong khi lòng mẹ có lẽ đang thổn thức, muốn chạy ra ôm lấy tôi và cho tôi ăn những chiếc bánh cam thơm phức mẹ vừa mua trên đường về.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, tiếng bước chân quen thuộc lại gần. Giọng nói của mẹ đã dịu đi rất nhiều, dù vẫn còn vương chút dư âm của sấm sét vừa tan:

“Ra ăn cơm đi con. Ăn xong rồi vào đây, mẹ sẽ giảng lại bài Toán cho mà hiểu. Từ nay không hiểu thì phải hỏi ngay, đừng có tự ý ‘cho nó tròn’ một cách vô lý như thế nữa, nghe chưa?”

Tôi dạ vờ một cách ngoan ngoãn nhất, giọng nói chứa đựng tất cả sự hối lỗi chân thành. Trên bàn ăn, món sườn xào chua ngọt – món khoái khẩu nhất của tôi – đã được bày biện sẵn sàng, tỏa hương thơm nồng. Mẹ gắp cho tôi miếng sườn to nhất, đôi môi hơi mím lại như để cố gắng giấu đi một nụ cười bao dung đang chực chờ hiện rõ. Phù thủy đã đi ngủ, và vị tiên nữ dịu hiền đã chính thức trở về.

Sau này, khi đã khôn lớn và bước chân ra ngoài xã hội rộng lớn, tôi mới thực sự thấu hiểu rằng những "ngày biến thân" đầy bão tố đó của mẹ chính là một sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Mẹ chấp nhận đóng vai ác, chấp nhận khoác lên mình hình hài phù thủy đáng sợ trong mắt đứa con mình yêu thương nhất, chỉ để uốn nắn nó nên người, để nó không bị lệch lạc giữa những cám dỗ. Người lớn đôi khi buộc phải đeo lên mình những chiếc mặt nạ gai góc, xù xì để bảo vệ chúng ta khỏi một thế giới thực sự khắc nghiệt và phũ phàng hơn nhiều so với một bài kiểm tra điểm 4.

Và tôi nhận ra một chân lý cuối cùng: Phù thủy thực sự không hề đáng sợ. Điều đáng sợ nhất trên thế gian này là khi mẹ không còn đủ kiên nhẫn, không còn buồn biến thành phù thủy để mắng mỏ hay răn dạy tôi nữa. Bởi lẽ, khi đó nghĩa là mẹ đã thất vọng đến mức cùng cực, đã buông bỏ mọi kỳ vọng vào tôi. Vậy nên, thà rằng mỗi ngày tôi đều được đứng ở góc tường và nghe mẹ cằn nhằn về những lỗi lầm nhỏ nhặt, còn hơn là phải chứng kiến mẹ im lặng với một nỗi buồn mênh mông, thăm thẳm trong đôi mắt già nua theo năm tháng.