MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Đứa Trẻ Trên Mái NhàChương 9: Khi con chó Vàng biết nói tiếng người

Những Đứa Trẻ Trên Mái Nhà

Chương 9: Khi con chó Vàng biết nói tiếng người

1,020 từ · ~6 phút đọc

Mọi sinh vật trong con ngõ nhỏ này đều có một vai trò nhất định. Con người là thực thể điều hành, lũ trẻ chúng tôi là những nhà thám hiểm, và con Vàng – chú chó lai có bộ lông màu cháy nắng của ông nội – là một nhà triết học thực thụ. Theo thế giới quan của tôi năm chín tuổi, con Vàng không đơn thuần là một loài vật bốn chân chỉ biết sủa và vẫy đuôi. Nó là kẻ nắm giữ những bí mật mà chúng tôi khao khát được biết, và tôi luôn tin rằng, nếu có một ngày trời đất giao hòa hoặc chúng tôi tìm đúng loại "thuốc thần" từ cỏ cây sau vườn, con Vàng sẽ cất tiếng nói bằng ngôn ngữ con người.

"Này Vàng, mày có thấy bố tao giấu bao thuốc lá ở đâu không?"

Tôi hỏi nó khi đang ngồi chồm hổm trước hiên nhà, nhìn con Vàng đang lim dim đôi mắt nâu sẫm dưới ánh nắng chiều. Nó không trả lời ngay. Nó chỉ khẽ hếch cái mũi đen bóng về phía đống củi khô cạnh bếp, rồi lười biếng vẫy cái đuôi như một cái quạt nan rách.

"Tao biết ngay mà! Mày lúc nào cũng quan sát mọi thứ tốt hơn cả thám tử."

Tôi thì thầm, tin chắc rằng cái hếch mũi đó là một mật mã cấp cao. Thằng Tèo "Răng Sún" thì bảo tôi bị hâm. Nó bảo chó chỉ biết sủa "gâu gâu" để đòi ăn và "ẳng ẳng" khi bị đá. Nhưng tôi thì khác, tôi tin vào một sự liên kết tâm linh. Tôi thường dành hàng giờ để nhìn vào mắt con Vàng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng thông thái trong đó. Và quả thật, đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, loại nỗi buồn mà chỉ những kẻ hiểu quá nhiều về thế giới này nhưng không thể diễn đạt ra bằng lời mới có.

"Binh này, nếu con Vàng biết nói, mày nghĩ nó sẽ nói gì đầu tiên?"

Tèo hỏi khi hai đứa đang chia nhau một quả ổi xanh. Con Vàng ngồi bên cạnh, lưỡi thè ra, nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy nhẫn nại.

"Nó sẽ bảo: 'Này hai cái đứa ngốc kia, sao tụi mày cứ phải tranh nhau cái chỗ ngồi dưới bóng râm thế? Cứ nằm xuống đất như tao có phải mát hơn không?'"

Tèo cười sằng sặc, còn con Vàng thì gầm gừ nhẹ trong cổ họng. Tôi tin chắc đó là một tràng cười mỉa mai của nó dành cho hai đứa trẻ đang bận rộn với những rắc rối tự tạo.

Người lớn thường coi việc nói chuyện với động vật là một biểu hiện của sự dở hơi hoặc "chưa lớn". Mẹ tôi hay cằn nhằn khi thấy tôi thủ thỉ với con Vàng về bài kiểm tra toán bị điểm kém. Mẹ bảo: "Con chó nó có hiểu gì đâu mà con cứ lảm nhảm mãi thế?". Nhưng mẹ sai rồi. Con Vàng hiểu rất rõ. Khi tôi buồn, nó không cần hỏi "Tại sao?". Nó chỉ đơn giản là đi lại gần, đặt cái đầu nặng trịch lên đùi tôi và thở ra một hơi thật dài, như muốn nói rằng: "Đừng lo, ngày mai mặt trời lại mọc, và xương vẫn còn trong bát cơm của tao, thế là đủ rồi".

Đó chính là lúc tôi nhận ra sự khác biệt giữa ngôn ngữ của người lớn và ngôn ngữ của con Vàng. Người lớn dùng ngôn từ để phán xét, để so sánh, để làm đau lòng nhau. Còn con Vàng dùng sự im lặng và những cái chạm để chữa lành.

Có một lần, con Vàng biến mất suốt hai ngày. Cả nhà tôi nháo nhào. Ông nội bỏ cả ấm trà chiều để đi khắp ngõ gọi: "Vàng ơi! Vàng ơi!". Tôi thì khóc sưng cả mắt, tưởng tượng ra cảnh nó bị những kẻ bắt trộm chó mang đi. Đến đêm ngày thứ ba, nó trở về, bộ lông lấm lem bùn đất và một bên tai bị rách, có lẽ là kết quả của một trận chiến bảo vệ lãnh thổ nào đó.

Khi tôi ôm lấy nó, con Vàng nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh. Lúc đó, tôi thề là mình đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu: "Tao ổn mà, chỉ là đi giải quyết chút việc riêng của đàn ông thôi".

Tôi chạy vào khoe với mẹ: "Mẹ ơi! Con Vàng nó nói nó ổn!". Mẹ chỉ cười, tay vẫn thoăn thoắt nhặt rau: "Ừ, nó nói bằng cái đuôi của nó đấy, Binh ạ".

Lớn lên một chút, tôi bắt đầu hiểu rằng con Vàng thực ra chẳng bao giờ biết nói tiếng người theo nghĩa đen. Nhưng nó dạy tôi một bài học quan trọng về sự lắng nghe. Thế giới này quá ồn ào vì ai cũng muốn nói, ai cũng muốn được lắng nghe, nhưng chẳng mấy ai chịu ngồi im để thấu hiểu một sinh vật khác mà không cần dùng đến từ ngữ.

Bây giờ, con Vàng của tuổi thơ tôi đã nằm yên dưới gốc cây khế già từ rất lâu rồi. Đôi khi, giữa những cuộc họp căng thẳng ở văn phòng, nơi người ta dùng những ngôn từ bóng bẩy để che đậy những ý đồ riêng, tôi lại khao khát được trở về hiên nhà cũ. Tôi muốn được ngồi cạnh một chú chó lai màu cháy nắng, để được im lặng cùng nhau và để nghe thấy những lời nói chân thật nhất được phát ra từ những trái tim không biết nói dối.

Hóa ra, đỉnh cao của ngôn ngữ không phải là nói sao cho hay, mà là hiểu được những gì không cần nói ra. Con Vàng đã dạy tôi điều đó, và có lẽ, trong mắt nó, tôi mới là đứa trẻ cần phải học nói lại từ đầu – học nói bằng sự chân thành, chứ không phải bằng những mặt nạ của sự trưởng thành.