MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Lời Chưa NóiChương 1

Những Lời Chưa Nói

Chương 1

680 từ · ~4 phút đọc

Bắc Kinh những ngày cuối thu luôn mang theo cái lạnh thấu xương của gió mùa tràn qua những bức tường xám xịt. Tiêu Tiêu đứng dưới hiên của một cửa hàng tiện lợi đã tắt đèn, nhìn trân trân vào màn mưa như thác đổ xuống mặt đường nhựa. Trong túi áo khoác của cô, tờ thông báo sa thải đã bị vò nát, thấm đẫm hơi ẩm của một ngày tồi tệ nhất trong suốt mười năm lập nghiệp tại thành phố này. Cô không còn nhà để về vì tiền thuê đã quá hạn, cũng chẳng còn người nào để gọi điện trong danh bạ đầy rẫy những số liên lạc công việc vô hồn.

Khi đôi chân đã mỏi nhừ vì lang thang vô định, cô rẽ đại vào một con ngõ Hồ Đồng cũ kỹ ở khu Đông Thành. Những con ngõ này giống như một mê cung của thời gian, nơi ánh đèn cao áp từ phía xa chỉ có thể hắt lên những bóng mờ nhạt nhòa trên mặt đá xanh. Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh lặng đến mức tiếng mưa rơi trên mái ngói dường như cũng chậm lại, đều đặn như nhịp thở của một người già.

Tiêu Tiêu bước tới cuối ngõ, nơi cô đinh ninh là một bức tường cụt với đống gạch vỡ và những sợi dây leo khô héo. Thế nhưng, giữa màn mưa xám xịt, một tia sáng màu hổ phách dịu nhẹ đột ngột len lỏi qua các khe cửa gỗ. Một ngôi nhà cổ với lối kiến trúc tứ hợp viện hiện ra, nằm lặng lẽ như thể nó đã chờ đợi cô ở đó từ hàng thế kỷ trước. Trên tấm biển gỗ đen bóng, hai chữ Mặc Niệm được chạm khắc tinh xảo bằng sơn son thếp vàng, dù đã bạc màu nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm khó tả.

Cô đứng khựng lại, cảm nhận một luồng không khí ấm áp lạ thường tỏa ra từ bên trong, hoàn toàn tách biệt với cái lạnh lẽo của phố thị ngoài kia. Không có tiếng nhạc, không có sự ồn ào của phố xá, chỉ có mùi trầm hương thoang thoảng lẫn trong mùi giấy cũ và gỗ mục. Đôi tay run rẩy vì lạnh của Tiêu Tiêu vô thức đẩy nhẹ cánh cửa khép hờ. Tiếng bản lề gỗ kêu ken két khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.

Bên trong là những giá gỗ cao chạm trần, xếp đầy những món đồ cũ kỹ mà nếu nhìn qua, người ta sẽ tưởng đây là một tiệm đồ cổ tầm thường. Thế nhưng, điều khiến Tiêu Tiêu sững sờ chính là những sợi tơ ánh sáng mỏng manh như tơ nhện đang bao phủ lấy từng món đồ, chúng rung động nhè nhẹ theo mỗi bước chân của cô. Có cảm giác như mỗi vật thể ở đây đều đang thì thầm, đang nức nở hoặc đang cố gắng thốt lên một điều gì đó mà thế giới bên ngoài đã lãng quên.

Tại bàn gỗ dài giữa sảnh, một người đàn ông mặc trường bào màu xám tro đang tỉ mẩn dùng chiếc chổi lông nhỏ phủi đi lớp bụi mờ trên một chiếc đồng hồ quả lắc. Anh ta không ngẩng đầu lên nhìn khách, nhưng giọng nói trầm thấp lại vang lên rõ ràng giữa không gian cô tịch rằng có những người đi lạc là vì họ thực sự đã đánh mất phương hướng, nhưng cũng có những người đi lạc vì tâm hồn họ đang dẫn lối về nơi này. Tiêu Tiêu cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cô muốn hỏi đây là đâu nhưng những uất ức trong lòng bỗng chốc dâng lên khiến cô không thể thốt nên lời. Cô không hề biết rằng, khoảnh khắc bước chân vào Mặc Niệm Đường cũng chính là lúc cô bắt đầu trở thành một phần của những lời chưa nói đang ngủ yên trong bóng tối hổ phách kia.