MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Lời Chưa NóiChương 2

Những Lời Chưa Nói

Chương 2

768 từ · ~4 phút đọc

Người đàn ông vẫn không ngẩng đầu, đôi bàn tay gầy gò với những ngón thon dài tiếp tục chuyển động nhịp nhàng trên mặt kính của chiếc đồng hồ cổ. Tiêu Tiêu bước tới gần hơn, định bụng sẽ mở lời hỏi mượn điện thoại hoặc nhờ chỉ đường ra đại lộ lớn, nhưng rồi bước chân cô khựng lại khi nhìn xuống nền gạch xanh mờ ảo dưới ánh đèn. Dưới chân cô, cái bóng đen dài đổ dài ra phía sau do ánh sáng từ những ngọn đèn dầu hổ phách hắt tới, nhưng dưới chân người đàn ông kia, tuyệt nhiên không có một vệt màu sẫm nào. Anh ta đứng đó, hiện hữu một cách rõ ràng bằng xương bằng thịt, nhưng mặt đất bên dưới anh lại trống rỗng như thể ánh sáng xuyên qua cơ thể anh mà không hề bị cản lại.

Sự kinh ngạc khiến Tiêu Tiêu quên cả nỗi sợ. Cô đưa mắt nhìn quanh không gian của Mặc Niệm Đường, bắt đầu quan sát kỹ hơn sự kỳ dị bao trùm lấy nơi này. Phía trên xà nhà cao vút, hàng chục chiếc chuông gió bằng đồng và ngọc bích treo lơ lửng, dù gió ngoài ngõ vẫn lùa qua khe cửa khiến tà áo cô bay nhẹ, nhưng những chiếc chuông ấy vẫn đứng im phăng phắc, không hề phát ra lấy một tiếng động nhỏ nhất. Ngược lại, ở những dãy tủ gỗ áp tường với hàng trăm ngăn kéo nhỏ như tiệm thuốc đông y, thi thoảng lại có một vài ngăn kéo tự động rung lên bần bật, tạo ra những âm thanh lộc cộc trầm đục như tiếng tim đập gấp gáp của một người đang kìm nén cơn xúc động.

Lúc này, người đàn ông mới chậm rãi đặt chiếc đồng hồ xuống và ngước mắt nhìn lên. Anh có một gương mặt thanh tú nhưng xanh xao, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một mặt hồ không đáy, tĩnh lặng đến mức khiến người đối diện cảm thấy mọi bí mật của mình đều bị nhìn thấu. Anh tự giới thiệu mình tên là Thẩm Mặc, người trông giữ những gì mà thế gian đã bỏ rơi. Giọng nói của anh không có âm sắc của sự vui mừng hay khó chịu, nó phẳng lặng và lạnh lẽo như mặt băng đêm đông.

Tiêu Tiêu lắp bắp hỏi rằng tại sao anh lại không có bóng, và tại sao những ngăn kéo kia lại hành xử kỳ quặc như vậy. Thẩm Mặc không trả lời trực tiếp câu hỏi về bản thân, anh chỉ bước tới một ngăn kéo đang rung lên dữ dội nhất, đặt bàn tay lên lớp gỗ mòn nhẵn. Anh giải thích rằng mỗi ngăn kéo ở đây chứa đựng một tâm niệm của một người đã khuất hoặc một người đang tuyệt vọng, đó là những lời lẽ lẽ ra phải được thốt ra nhưng lại bị chôn giấu đến mức hóa thành vật chất. Khi những tâm niệm ấy cảm nhận được một sự sống mới bước vào, chúng sẽ cựa quậy vì khao khát được lắng nghe.

Vẻ đẹp của bảo tàng lúc này hiện lên trong mắt Tiêu Tiêu không còn là sự cũ kỹ của một tiệm đồ cổ, mà là một sự u liêu đến nghẹt thở. Những sợi tơ ánh sáng mà cô thấy lúc đầu giờ đây rõ rệt hơn, chúng đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới vô hình nối liền các món đồ. Thẩm Mặc bước đi giữa những làn sương mờ ảo đó, dáng vẻ thanh thoát và cô độc như một thực thể tồn tại ngoài lề của dòng chảy thời gian. Anh cho biết không phải ai cũng có thể nhìn thấy Mặc Niệm Đường, và một khi đã bước vào đây, nghĩa là giữa cô và những linh hồn câm lặng này đã hình thành một sợi dây liên kết không thể chối bỏ.

Cảm giác lạnh lẽo từ trận mưa ngoài kia dường như đã bị xua tan bởi sức nóng kỳ lạ tỏa ra từ những ngăn kéo đang rung động, nhưng thay vào đó, một nỗi bất an mơ hồ bắt đầu xâm chiếm tâm trí Tiêu Tiêu. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Mặc và nhận ra rằng, cuộc gặp gỡ này không đơn thuần là một sự tình cờ của một kẻ đi lạc, mà là sự bắt đầu của một bản hợp đồng mà cô chưa hề chuẩn bị tâm lý để ký kết.