Tiêu Tiêu bước lùi lại một bước, nỗ lực giữ khoảng cách với những ngăn kéo đang rung động mỗi lúc một mạnh hơn. Trong không gian chật hẹp của những dãy kệ gỗ sát nhau, chiếc áo khoác ẩm sũng nước mưa của cô vô tình vướng vào cạnh của một chiếc bàn tròn thấp kê ở góc tối. Trên mặt bàn, một chiếc bình gốm men xanh thanh liễu, mỏng manh như cánh ve, chao đảo rồi rơi xuống nền gạch xanh. Tiếng vỡ không chát chúa như cô tưởng tượng, mà nó vang lên một âm thanh trầm đục, như tiếng một tiếng thở dài bị đứt quãng giữa chừng.
Ngay khoảnh khắc những mảnh gốm chạm đất, một luồng khói xám nhạt từ lòng bình thoát ra, nhanh như chớp cuốn lấy đôi cổ tay của Tiêu Tiêu. Toàn thân cô cứng đờ, thị giác bỗng chốc nhòe đi, và không gian của Mặc Niệm Đường tan biến. Cô thấy mình đang đứng giữa một sân ga tàu hỏa mịt mù khói trắng, tiếng còi tàu thét lên chói tai xé toạc bầu không khí. Trước mắt cô, một người phụ nữ trẻ đang gào khóc, đôi tay bám chặt lấy cửa kính toa tàu đang từ từ chuyển bánh, miệng mấp máy nhưng không một âm thanh nào lọt ra được. Nỗi đau xót, sự hối hận và cảm giác bất lực tràn vào tâm trí Tiêu Tiêu như một cơn lũ, khiến ngực cô thắt lại, khó thở đến mức tưởng chừng tim mình sắp ngừng đập.
Một bàn tay lạnh lẽo nhưng vững chãi đặt lên vai cô, kéo cô ra khỏi cơn ác mộng rực cháy đó. Tiêu Tiêu ngã quỵ xuống sàn, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Thẩm Mặc đứng đó, nhìn những mảnh gốm vỡ dưới chân với ánh mắt không chút dao động, nhưng bầu không khí xung quanh anh dường như đặc quánh lại. Anh giải thích rằng chiếc bình đó vốn chứa đựng lời từ biệt cuối cùng của một người vợ gửi cho chồng mình trước khi ông lên đường ra chiến trận, một lời yêu thương chưa bao giờ đến đích. Giờ đây, khi vật chứa bị phá hủy, ký ức ấy đã tan ra và nó cần một nơi trú ngụ mới để không bị hư hao vào hư không.
Thẩm Mặc nhìn xuống những đầu ngón tay của Tiêu Tiêu, nơi những sợi tơ xám vẫn còn quấn quýt. Anh bảo rằng bụi ở nơi này không phải là đất cát tầm thường, mà là tro tàn của những tâm niệm bị bỏ quên, và cô vừa tự tay giải phóng một nỗi đau mà chính cô chưa đủ sức để gánh vác. Những mảnh vỡ kia không thể hàn gắn bằng keo dán, chúng chỉ có thể được xoa dịu bằng chính hơi ấm và sự hiện diện của một người sống. Vì đã xâm phạm vào sự tĩnh lặng của bảo tàng, Tiêu Tiêu không còn đường lui.
Thẩm Mặc đưa ra một đề nghị mà thực chất là một mệnh lệnh không thể chối từ rằng cô phải ở lại đây, dùng thời gian và cảm quan của mình để phân loại lại những ký ức đã bị xáo trộn. Anh yêu cầu cô không được rời khỏi Mặc Niệm Đường cho đến khi sự "nhiễm" ký ức trong máu cô được thanh lọc hoàn toàn. Mỗi ngày, cô sẽ phải lắng nghe và ghi chép lại những gì các món đồ muốn nói, dùng sự sống của mình để giữ cho chúng không bị tan biến vào cát bụi.
Tiêu Tiêu nhìn đôi bàn tay mình, nơi làn da vốn trắng bệch vì lạnh giờ đây ẩn hiện những đường gân màu xám nhạt, dấu vết của ký ức người lạ đang bắt rễ vào cơ thể cô. Cô nhận ra mình không còn là một kẻ đứng ngoài quan sát nữa. Sự hiện diện của cô tại đây đã trở thành chiếc mỏ neo duy nhất giữ cho những linh hồn câm lặng này không bị chôn vùi dưới lớp bụi dày của thời gian.