MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Lời Chưa NóiChương 4

Những Lời Chưa Nói

Chương 4

659 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Mặc dẫn Tiêu Tiêu đi sâu vào phía sau những dãy kệ gỗ, nơi ánh sáng hổ phách dường như đặc quánh lại thành một thứ sương mù mỏng. Anh dừng lại trước một chiếc bàn đá phẳng, trên đó đặt một ngọn đèn dầu không có bấc nhưng vẫn tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao kỳ lạ. Anh bảo cô hãy nhắm mắt lại, nhưng không phải để chìm vào bóng tối, mà để rũ bỏ cái nhìn hạn hẹp của một người phàm trần vốn chỉ quen nhìn thấy lớp vỏ bọc của vạn vật.

Khi Tiêu Tiêu làm theo, cô cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo từ đầu ngón tay Thẩm Mặc chạm nhẹ vào màng tang. Anh khẽ thì thầm rằng nhãn quan không nằm ở đôi mắt, mà nằm ở khoảng trống giữa những nhịp tim. Khi cô mở mắt ra một lần nữa, thế giới bên trong Mặc Niệm Đường đã hoàn toàn biến đổi. Không còn là những món đồ cũ kỹ b bám đầy bụi bặm, mà là một đại dương của những sợi tơ rực rỡ, đan xen chằng chịt như mạng nhện khổng lồ phủ kín từ sàn đến trần nhà.

Thẩm Mặc chỉ tay vào một chiếc gối thêu đã sờn rách, bao quanh nó là những sợi tơ màu đen sẫm, quánh lại như mực và tỏa ra một luồng khí lạnh buốt. Anh giải thích rằng đó chính là oán hận, là những lời nguyền rủa hoặc những hằn học bị kìm nén đến mức hóa thành độc tố. Những sợi tơ đen này luôn có xu hướng quấn chặt lấy vật chủ, không cho phép bất kỳ sự thanh thản nào len lỏi vào. Tiêu Tiêu rùng mình khi thấy những sợi tơ ấy dường như đang run rẩy, giống như những con rắn nhỏ đang chực chờ cắn trả bất cứ ai chạm vào.

Ngược lại, ở phía đối diện, một chiếc hộp nhạc gỗ lại được bao phủ bởi những sợi tơ màu trắng tinh khiết, mỏng manh và lấp lánh như sương muối dưới ánh trăng. Thẩm Mặc gọi đó là luyến tiếc, là những ký ức đẹp đẽ nhưng mang theo nỗi buồn vì không bao giờ có thể lặp lại. Những sợi tơ trắng không trói buộc mà chúng bao bọc, nâng niu món đồ như một báu vật dễ vỡ. Anh nói rằng sợi trắng tuy nhìn dịu dàng nhưng lại là thứ khó gỡ bỏ nhất, bởi con người thường có xu hướng muốn đắm chìm trong nỗi buồn ngọt ngào của quá khứ hơn là đối mặt với sự trống rỗng của tương lai.

Tiêu Tiêu đưa tay định chạm vào một sợi tơ màu xám nhạt đang lơ lửng gần mình, nhưng Thẩm Mặc nhanh chóng ngăn lại. Anh cảnh báo rằng nếu chưa đủ tĩnh tâm, cô sẽ bị những cảm xúc ấy nuốt chửng, khiến bản thân không còn phân biệt được đâu là nỗi đau của mình và đâu là của người lạ. Nhãn quan Mặc Niệm là một món quà nhưng cũng là một gánh nặng, nó buộc cô phải nhìn thấy sự thật trần trụi sau những lời nói dối hào nhoáng của thế gian.

Cô đứng lặng giữa rừng tơ ánh sáng, nhận ra rằng mỗi món đồ ở đây đều là một sinh mệnh đang thổn thức. Những sợi tơ đen và trắng đan cài vào nhau, tạo nên một bức tranh thêu dệt từ hỉ nộ ái ố của nhân gian. Thẩm Mặc đứng giữa những luồng sáng ấy, dáng vẻ anh vẫn phẳng lặng như cũ, không một sợi tơ nào chạm được vào người anh, như thể anh vốn dĩ là một hư không đứng ngoài mọi xúc cảm. Tiêu Tiêu hiểu rằng, để tồn tại ở nơi này, cô phải học cách nhìn thấu những sợi tơ kia mà không để chúng quấn lấy trái tim mình.