Sáng hôm sau, Mai dậy sớm hơn thường lệ. Cô mở cửa sổ, hít một hơi dài. Gió biển ùa vào, mang theo mùi mặn dịu và tiếng sóng đều đặn như nhịp thở của thị trấn. Thế mà trong lòng, nhịp của cô lại hơi lệch một nhịp—có thể vì đêm qua ngủ không đủ, hoặc… vì một cái tên vẫn quanh quẩn trong đầu.
Mai khoác chiếc áo len mỏng rồi bước ra ngoài. Con đường từ nhà cô ra bãi biển chỉ mất vài phút đi bộ. Trời buổi sớm xanh đến trong veo, ánh nắng nhẹ nhàng hắt lên mặt nước thành từng vệt lấp lánh.
Cô ngồi xuống bậc đá quen thuộc. Mỗi khi lòng nặng, Mai thường tìm đến biển. Từ nhỏ đến lớn, biển luôn là nơi cô trốn vào: khi cô buồn, khi bố mẹ cãi nhau, khi cô thất bại… và khi cô mất đi thứ quan trọng nhất.
Một con sóng lớn vỗ lên bờ, rồi rút xuống, để lại bọt trắng tan dần.
Mai đặt tay lên ngực, nơi vết thương cũ vẫn còn âm ỉ.
Nơi mà cô chưa một lần dám mở ra.
“Mai?”
Giọng nói phía sau khiến cô giật mình quay lại. Duy đang đứng đó, tay đút túi quần, áo phông trắng, nụ cười nhẹ như nắng sớm.
“Anh đi chạy bộ à?” cô hỏi, giọng hơi bối rối.
“Ừ. Thấy em ngồi đây nên ghé.”
Anh ngồi xuống cạnh cô, giữ khoảng cách vừa đủ — không quá gần để khiến cô căng thẳng, cũng không quá xa để trở nên xa lạ.
“Mặt em trông như mất ngủ cả đêm vậy.” Anh nghiêng đầu quan sát.
“À…” Mai vội nhìn đi chỗ khác. “Gió biển thổi mạnh nên mắt hơi mỏi thôi.”
Duy bật cười. “Biển không có lỗi đâu.”
Câu nói khiến cô hơi đỏ mặt, nhưng anh không trêu tiếp. Anh nhìn ra phía sóng, giọng trầm chậm rãi:
“Biển buổi sáng đẹp nhỉ. Nhưng cũng dễ khiến người ta nhớ lại những chuyện đau.”
Mai khựng lại.
Anh nói như thể nhìn xuyên vào cô vậy.
“Em… cũng có chuyện buồn à?” Duy hỏi, nhẹ như đang sợ làm cô sợ.
Mai yên lặng rất lâu. Cô chưa bao giờ kể cho ai ở thị trấn này về quá khứ của mình. Cô vốn nghĩ mình sẽ giấu hết, sẽ sống một cuộc sống mới không dây dưa gì với vết thương cũ. Vậy mà giờ đây, chỉ cần nghe Duy hỏi, tim cô lại lặng đi, như muốn thừa nhận.
“Em mất một người thân.”
Giọng cô nhỏ như bị gió cuốn mất một nửa.
“Năm ngoái… có tai nạn. Em không ở đó. Em về quá muộn.”
Duy không đáp. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt không có lấy một chút thương hại—chỉ có sự lắng nghe thật sự.
Mai tiếp tục, giọng nghẹn hơn:
“Từ đó em thấy mình không còn thuộc về nơi cũ. Mọi thứ đều nhắc em nhớ. Cho nên… em rời đi.”
Một cơn gió mạnh thổi qua. Tóc Mai bay nhẹ, còn lòng cô thì mở ra một khoảng trống. Lần đầu tiên trong nhiều tháng trời, cô nói ra sự thật ấy mà không bật khóc.
Duy nhìn ra biển. “Anh cũng từng mất người.”
Câu nói bình thản, nhưng đủ khiến Mai quay sang.
“Có những chuyện… mình không quên được đâu.” Anh nói tiếp. “Nhưng mình có thể học cách sống mà không để nỗi buồn nuốt hết cả mình.”
Mai lặng im.
Những lời ấy giống như sóng biển — dịu nhưng mạnh, đủ khiến cô ngừng lại và lắng nghe.
Một lúc sau, Duy đứng dậy, chìa tay về phía cô:
“Đi ăn sáng không? Chưa ăn là dễ buồn thêm đó.”
Mai nhìn bàn tay ấy. Một bàn tay bình thường, nhưng lại khiến cô thấy lòng mình không còn quá nặng.
Cô đặt tay vào tay anh.
Lần đầu tiên, cô để ai đó kéo mình ra khỏi nỗi buồn.
Và biển sáng hôm nay bỗng trở nên trong hơn, ấm hơn.