MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNHỮNG NGÀY NẮNG KHÔNG CÓ ANHChương 9: TỐI ĐẦU TIÊN MẤT NGỦ

NHỮNG NGÀY NẮNG KHÔNG CÓ ANH

Chương 9: TỐI ĐẦU TIÊN MẤT NGỦ

499 từ · ~3 phút đọc

Đêm buông xuống thị trấn biển chậm rãi như một tấm chăn mỏng. Làn gió từ ngoài khơi thổi vào cửa sổ, mang theo hơi muối phảng phất. Trong căn phòng gỗ nhỏ, Mai nằm nghiêng, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà tối mờ, chiếc chăn mỏng co lại đến tận cằm nhưng lòng thì chẳng yên tĩnh chút nào.

Không phải vì tiếng sóng. Cũng không phải vì căn phòng xa lạ.

Mà vì… hình như cô đang nghĩ đến Duy nhiều hơn mức cần thiết.

Cô xoay người lần nữa, tấm nệm kêu lên một tiếng “kẽo kẹt” nhẹ. Trời ạ, mới gặp nhau vài lần, nói chuyện cũng chẳng nhiều, vậy mà hình ảnh chàng trai ấy cứ lẩn quẩn trong đầu cô như muốn bám rễ.

Nhất là chiều nay.

Khoảnh khắc anh đứng dưới mái hiên quán NẮNG, chìa chiếc ô về phía cô, giọng ấm đến lạ:

“Đi chung không? Mưa kiểu này dễ cảm lắm.”

Mai đã định từ chối, nhưng ánh mắt anh — bình thản, dịu dàng, không thúc ép — khiến lời từ chối nghẹn lại. Lúc con đường ướt mưa loang loáng dưới ánh đèn, cô đi sát bên anh, nghe mùi cacao ấm thoang thoảng còn dính trên áo anh, lòng vô cớ mềm lại.

Mai úp mặt vào gối. Không được. Không được nghĩ nữa.

Cô tự nhắc mình hàng trăm lần rằng đến đây để quên đi, để bắt đầu lại, để tìm một nơi bình yên không vướng bất kỳ người đàn ông nào. Nhưng rồi có một người nhẹ nhàng xuất hiện, không ầm ỹ, chẳng cố gắng gì, chỉ là… khi đứng cạnh anh, cô không thấy nặng nề như khi đứng cạnh bất kỳ ai khác.

Một tiếng “ting” khẽ vang lên. Điện thoại sáng màn hình.

Duy:

Nay về ướt nhiều không? Đã ấm chưa?

Trời đất… nhìn cái tin nhắn thôi mà tim cô như bị ai véo nhẹ.

Mai gõ tin nhắn, xoá, gõ lại, xoá tiếp theo phản xạ. Rốt cuộc, cô chỉ dám gửi một câu cực kỳ an toàn:

Em ổn. Cảm ơn anh.

Tin nhắn phản hồi đến ngay lập tức, như thể anh đang cầm điện thoại đợi cô.

Duy:

Ổn là tốt rồi. Mai ngủ sớm nhé. Đừng suy nghĩ nhiều quá.

Cô tròn mắt.

Sao anh biết cô hay suy nghĩ nhiều?

Mai không trả lời nữa, sợ rằng thêm một câu thôi là cô sẽ hoàn toàn không ngủ nổi. Cô đặt điện thoại xuống nhưng lại… cầm lên. Đọc đi đọc lại tin nhắn như một đứa trẻ vừa được ai đó cho viên kẹo ngọt.

Ngoài kia, tiếng sóng vỗ đều đặn, nhưng bên trong cô, mọi thứ lại cứ xao động.

Lúc nhắm mắt lại, gương mặt Duy hiện lên rõ rệt — nụ cười nhẹ như buổi sáng, chiếc áo sơ mi ướt mưa dính vào vai, giọng nói trầm ấm.

Và thế là Mai biết, đêm nay mình sẽ mất ngủ thật rồi.

Bởi vì khi trái tim bắt đầu rung lên, nó chẳng bao giờ xin phép cả.