Sáng hôm sau, Mai đến thư viện sớm hơn thường lệ. Cô sắp xếp lại sách trong khi tâm trí vẫn vương trên bãi biển chiều qua. Những câu nói của Duy, ánh mắt anh khi nhìn cô, và cả phút lặng im giữa hai người — tất cả cứ như một dòng nước ngầm, chảy âm thầm nhưng mạnh mẽ.
Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ trong không khí của thị trấn nhỏ.
Đến gần trưa, khi Mai đang trực quầy mượn trả, cửa thư viện mở ra. Một người phụ nữ bước vào — dáng cao, thanh lịch, đôi giày cao gót gõ nhẹ lên sàn gỗ khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
Mai bất giác đứng thẳng hơn.
Người phụ nữ mang khí chất mà Mai chưa từng thấy ở thị trấn này. Tóc dài uốn nhẹ qua vai, áo khoác mỏng màu kem, ánh mắt sắc nhưng có gì đó… buồn.
Cô ta tiến đến quầy.
“Xin lỗi,” giọng dịu nhưng lạnh, “ở đây có khu vực lưu trữ báo cũ không?”
Mai gật đầu. “Dạ có, chị cần em dẫn vào không ạ?”
“Không cần. Em chỉ cần chỉ vị trí.”
Mai chỉ hướng. Người phụ nữ khẽ gật đầu, nhưng trước khi đi, ánh mắt chị ta dừng lại trên gương mặt Mai lâu hơn cần thiết. Đủ lâu để Mai cảm thấy một sự đánh giá lạ lùng.
Như thể chị ta đang cân đo điều gì đó.
Buổi chiều, sau giờ làm, Mai rời thư viện. Vừa bước ra ngõ, cô thấy Duy đứng trước cổng, áo sơ mi xắn tay, mái tóc hơi rối dưới nắng.
“Mai.”
Anh vẫy tay. “Anh đón em.”
Cô mỉm cười, bước lại gần. “Hôm nay anh không làm ca chiều à?”
“Xin nghỉ một lúc. Tính dẫn em đi uống nước.”
“Tự nhiên xin nghỉ vì em vậy đó hả?” Mai trêu.
“Chứ vì ai nữa?”
Duy đáp nhanh, khiến cô khựng lại, tim rung lên nhè nhẹ.
Họ đi bộ dọc con đường ven biển, gió mang theo mùi mặn dễ chịu. Quán nhỏ anh dẫn cô đến nằm giữa bờ biển, cửa kính nhìn ra đại dương xanh.
Họ vừa ngồi xuống chưa lâu thì cửa quán mở.
Người phụ nữ lúc sáng bước vào.
Mai bất giác căng người. “Chị ấy…”
Duy quay lại nhìn — và sắc mặt anh thay đổi.
Không phải bất ngờ.
Không phải vui mừng.
Mà là một thoáng bối rối… pha lẫn lo lắng.
Người phụ nữ tiến đến bàn họ, đôi giày gõ đều đều.
Mai cảm thấy tim mình đập hơi lệch nhịp.
“Chào Duy.”
Giọng chị ta rất nhẹ — nhưng có thứ gì đó sâu hơn, nặng hơn.
“Chị… sao chị lại ở đây?” Duy đứng dậy, hơi lúng túng.
Mai quan sát kỹ.
Không phải chị gái anh.
Không phải người thân quen bình thường.
Mà là mối quan hệ đã từng rất gần — quá gần.
Người phụ nữ nhìn Mai thoáng qua trước khi quay lại phía Duy.
“Anh không định giới thiệu sao?”
Duy hít nhẹ, mắt hơi lảng đi.
“Đây là Mai… bạn anh.”
Giọng anh có phần căng.
Mai nghe từ “bạn” mà tim hơi thắt lại — nhỏ thôi, nhưng rõ.
Người phụ nữ nhìn cô, ánh mắt mềm xuống nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy lạnh.
“Chào em, Mai. Chị là Linh.”
Mai khẽ gật đầu. “Dạ chào chị.”
Nhưng Linh vẫn nhìn cô thêm vài giây, như muốn đọc hết những gì cô đang nghĩ.
Rồi chị ta quay sang Duy:
“Chúng ta cần nói chuyện. Riêng.”
Duy cắn nhẹ môi. “Chị… chuyện đó để sau được không?”
“Không được.” Linh đáp, giọng không cao nhưng đầy áp lực. “Anh tránh chị cả tháng rồi.”
Một cơn gió mạnh thổi qua cửa kính. Mai ngồi im, hai tay siết nhẹ vào nhau.
Linh nhìn Mai lần nữa. “Chị sẽ không làm phiền lâu đâu.”
Dẫu lời nói có vẻ lịch sự, Mai cảm nhận được một tầng nghĩa khác:
Em chỉ đến sau.
Em không phải người chị ấy lo ngại.
Hay tệ hơn…
Em không quan trọng bằng chị ấy trong câu chuyện này.
Duy quay sang Mai, ánh mắt lộ rõ sự áy náy.
“Mai… em đợi anh ít phút nhé? Anh sẽ quay lại ngay.”
Mai hít sâu, gượng cười. “Anh cứ đi đi.”
Hai người họ bước ra khỏi quán.
Mai nhìn theo qua lớp kính.
Họ đứng khá xa — nhưng rõ ràng Linh đang nói điều gì đó khiến Duy căng người, tay siết lại. Còn chị ta thì đứng rất gần anh, gần đến mức Mai phải quay đi để không nhìn nữa.
Ly nước trên bàn còn chưa kịp uống đã mất đi vị ngọt.
Mai ngồi đó — một mình.
Trong quán đầy nắng.
Và cô nhận ra: cảm giác bất an có khi còn lạnh hơn cả cơn mưa chiều hôm trước.
Khoảng mười phút sau, Duy quay lại.
Anh ngồi xuống, thở dài.
“Mai… anh xin lỗi. Về chuyện lúc nãy.”
Mai nhìn anh. “Chị ấy… là ai vậy?”
Duy im một lúc. Rất lâu.
Rồi anh nói, giọng trầm và chậm:
“Linh… là người yêu cũ của anh.”
Tim Mai siết lại.
“Anh tưởng mọi thứ giữa tụi anh đã kết thúc rồi,” Duy tiếp. “Nhưng hình như… với chị ấy thì chưa.”
Mai cúi xuống, giấu sự hỗn loạn trong mắt.
Ở thị trấn biển này, mọi chuyện vẫn chưa hẳn bình yên như cô tưởng.
Và người phụ nữ bí ẩn ấy — Linh — có lẽ là con sóng lớn đầu tiên mà trái tim Mai phải đối diện kể từ khi cô đến đây.