Sáng hôm sau, cơn mưa chiều qua để lại những vệt nước còn đọng trên mái nhà gỗ. Không khí mát lạnh, trong trẻo đến mức Mai cảm giác như mình đang sống trong một thế giới khác – yên bình hơn, bớt nặng nề hơn.
Cô đã ngủ muộn vì cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc dưới mưa với Duy. Mỗi lần nhớ lại, tim cô lại khẽ rung lên, như một gợn sóng nhẹ trên mặt biển.
Buổi chiều, sau khi kết thúc ca làm ở thư viện, Mai quyết định ra bãi biển đi dạo một mình. Cô muốn để lòng mình lắng xuống, muốn hiểu rõ những cảm xúc đang âm thầm trỗi dậy.
Biển chiều lặng. Những con sóng đều đặn vỗ vào bờ, tạo thành một âm thanh như lời thì thầm dài bất tận. Trời nhuốm màu cam, mặt nước phản chiếu ánh sáng như tấm gương khổng lồ.
Mai cởi giày, bước xuống lớp cát mịn. Cô đi dọc bờ biển, tay nắm lấy vạt khăn trước cổ để gió không thổi tung.
“Mai?”
Giọng quen thuộc vang lên từ sau lưng.
Cô quay lại. Duy đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, quần jeans xắn gấu, tay cầm đôi dép vì cũng vừa đi chân trần trên cát. Tóc anh hơi rối vì gió biển.
“Sao anh ở đây?” Mai hỏi, nửa ngạc nhiên nửa… vui.
“Anh làm ở quán đến chiều, xong thì ra biển cho thoáng. Ai ngờ gặp em.” Duy cười, nhưng là nụ cười có ý chờ đợi điều gì đó.
Mai khẽ cúi đầu, trái tim bất giác mềm đi.
“Đi dạo cùng anh nhé?” Duy hỏi.
“Ừ…” — cô đáp nhỏ, nhẹ như một hơi thở.
Họ bước cạnh nhau. Những dấu chân in trên cát rồi ngay lập tức bị sóng xóa đi. Gió biển lùa qua vạt áo, đưa theo mùi muối mằn mặn.
Một lúc sau, Duy nói:
“Hồi nhỏ, anh hay ra biển với ba. Ba anh làm nghề sửa thuyền, mỗi chiều xong việc lại dẫn anh ra đây ngồi.”
Mai lắng nghe, cảm giác như cửa lòng anh đang mở ra một chút.
“Ba anh nói biển dạy con người nhiều thứ,” Duy tiếp tục. “Lúc êm đềm thì cho mình bình yên. Lúc nổi sóng thì dạy mình mạnh mẽ. Nhưng quan trọng nhất là… biển luôn giữ lời. Nó mang thứ gì đi, rồi cũng trả lại theo cách của nó.”
Mai nhìn xa xăm. “Ý anh là…?”
“Là đôi khi mình mất mát, nhưng không phải mất mãi mãi. Chỉ là cần thời gian để nhận lại điều khác — tốt hơn.”
Trái tim Mai thắt lại. Những lời đó chạm đến nơi cô chôn sâu nhất.
Những nỗi buồn cũ.
Những tổn thương cô cố quên.
Những mất mát mà cô tưởng không bao giờ bù đắp.
Duy nhìn gương mặt cô, chậm rãi hỏi:
“Mai… em không cần kể, nhưng anh biết em đã trải qua chuyện gì đó khiến em sợ.”
Cô khựng lại, chân dừng giữa bờ cát.
“Anh không muốn làm em khó xử,” Duy nói nhanh, giọng dịu xuống. “Anh chỉ muốn em biết là… anh ở đây. Khi nào em muốn nói, anh sẽ nghe. Khi nào em muốn im lặng, anh sẽ im cùng em.”
Mai hít một hơi thật sâu. Gió biển mằn đắng, nhưng lòng cô lại ấm lạ.
“Em… thật sự chưa sẵn sàng kể,” cô nói nhỏ.
“Anh biết,” Duy mỉm cười. “Anh cũng không vội. Biển còn chẳng vội nữa là.”
Câu nói ấy làm cô bật cười nhẹ. Sự dịu dàng của anh – không ép buộc, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ bên cạnh – như dòng nước ấm xoa dịu trái tim cô đang đầy vết nứt.
Một cơn gió mạnh thổi qua. Mai khẽ rùng mình vì lạnh.
Ngay lập tức, Duy cởi áo khoác mỏng của mình, choàng lên vai cô.
“Anh lúc nào cũng thế à?” Mai lại hỏi, lần thứ hai trong hai ngày.
Duy nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt như có nắng chiều trong đó.
“Với người anh muốn che chở… thì có.”
Mai quay mặt đi, cảm giác như trái tim cô đang bị nắng biển làm tan chảy.
Cô không muốn cơn sóng cảm xúc này lớn quá, nhanh quá — nhưng nó vẫn len vào, nhẹ nhàng, tự nhiên như sóng vỗ bờ.
Họ đứng im nhìn biển một lúc lâu. Mặt trời dần lặn xuống, để lại vệt sáng như đường chân trời đang nhuộm vàng.
“Duy này… biển đẹp nhỉ?” Mai hỏi, giọng như trôi theo gió.
“Ừ.”
Anh đáp.
Rồi nhẹ, rất nhẹ:
“Nhưng hôm nay… không đẹp bằng người đứng cạnh anh.”
Mai sững lại. Một khoảnh khắc dài trôi qua giữa hai người, chỉ có tiếng sóng và tiếng tim đập nhẹ đến mức cô cũng nghe được nhịp của chính mình.
Cô không đáp. Nhưng đôi vai khẽ run, và Duy nhìn thấy nụ cười nhỏ len lên từ khóe môi cô.
Trên bờ biển chiều ấy, hai người đứng cạnh nhau — không ai nói thêm gì, nhưng cả hai đều biết: giữa họ, điều gì đó đã thật sự bắt đầu.