MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 1: NGÀY MƯA ĐẦU TIÊN

Những Ngày Yêu Thương

Chương 1: NGÀY MƯA ĐẦU TIÊN

864 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm ấy, thành phố phủ một lớp mưa nhẹ như sương. Những hạt nước rơi đều trên mặt đường xám, tạo thành âm thanh lách tách quen thuộc mà người ta thường thấy dễ chịu—nhưng với Minh Anh, đó lại là tiếng vọng của nỗi buồn. Cô đứng trước cửa sổ căn phòng nhỏ, tay ôm tách trà còn bốc hơi, đôi mắt thẫn thờ nhìn những giọt nước chậm rãi trượt xuống mặt kính. Gần một tháng kể từ ngày tai nạn xảy ra, nỗi đau vẫn còn nguyên như ngày đầu.

Trên bàn, tấm ảnh chụp cô và Tuấn – người yêu cũ – vẫn nằm ngay ngắn trong khung gỗ. Mỗi khi ánh mắt lướt qua nơi đó, trái tim cô lại co thắt. Bất cứ điều gì, từ mùi mưa, tiếng xe ngoài phố, hay tiếng chuông tin nhắn… tất cả đều có thể kéo cô trở lại những khoảnh khắc cuối cùng. Từ ngày Tuấn mất, Minh Anh cảm thấy như cả thế giới đã đóng lại, còn cô bị nhốt trong một khoảng tối mà mình không thể thoát ra.

Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn của mẹ:

“Con ăn sáng chưa?”

Minh Anh không trả lời. Cô biết nếu nhắn lại, mẹ sẽ lại lo lắng, lại gọi điện, lại khuyên cô nên mở lòng. Nhưng mở lòng để làm gì khi người quan trọng nhất đã rời bỏ cô mãi mãi?

Cô đặt tách trà xuống, khoác áo và ra khỏi nhà. Không phải vì cô muốn đi đâu, mà vì ở trong căn phòng ấy lâu hơn nữa, cô sợ mình sẽ nghẹt thở. Mưa vẫn rơi, ướt nhẹ mái tóc và bờ vai. Đường phố đông nhưng tiếng động mờ dần; Minh Anh bước đi như chiếc bóng, không mục đích.

Gần trưa, cô dừng lại trước một quán cà phê nhỏ ven đường. Cửa kính mờ hơi nước, bên trong sáng vàng ấm áp. Không hiểu sao, Minh Anh đẩy cửa bước vào như một phản xạ vô thức. Hương cà phê thơm nồng khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Quán khá vắng. Chỉ có vài vị khách ngồi rải rác. Minh Anh chọn một bàn sát cửa sổ, gọi một ly cacao nóng rồi tựa người ra ghế. Bên ngoài, từng giọt mưa bám lên mặt kính như những vệt ký ức cũ. Cô nhìn chúng, tâm trí lại trôi về những ngày hạnh phúc bên Tuấn—những ngày mà cô nghĩ sẽ kéo dài mãi.

Một giọng nam trầm, ấm vang lên phía sau:

— Xin lỗi… Có phải Minh Anh không?

Cô giật mình quay lại. Đứng đó là một chàng trai cao gầy, khoác chiếc áo len sậm màu. Khuôn mặt anh không quá nổi bật, nhưng ánh mắt thì dịu dàng đến lạ. Minh Anh ngờ ngợ một lúc mới nhận ra.

— Hoàng Nam?

Anh mỉm cười:

— Ừ, đúng rồi. Lâu lắm rồi mới gặp lại cậu.

Hoàng Nam – bạn học thời cấp ba, người từng ngồi bàn trên cô suốt hai năm trời. Một chàng trai hiền lành, ít nói, luôn mang sách theo bên mình. Minh Anh nhớ Nam từng là người giúp cô giải bài toán khó vào những ngày ôn thi, nhưng từ khi lên đại học, họ mất liên lạc.

Nam nhìn cô một cách nhẹ nhàng, không xộc xệch tò mò như nhiều người khác.

— Tớ có thể ngồi không?

— À… được.

Nam kéo ghế ngồi xuống đối diện. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, nhìn cô với ánh mắt chăm chú nhưng không gây khó chịu.

— Trông cậu hơi mệt. Vẫn ổn chứ? — anh hỏi bằng giọng đủ vừa phải, không quá thân mật, cũng không quá xa cách.

Minh Anh mím môi. Câu hỏi ấy rất đơn giản nhưng lại khiến lồng ngực cô nhói lên. Cô không biết phải trả lời thế nào. Rốt cuộc, cô chỉ khẽ gật đầu, dù trong lòng hoàn toàn ngược lại.

Nam không hỏi thêm. Anh chuyển sang kể vài câu chuyện nhỏ về công việc mới, về cuộc sống của anh thời gian gần đây. Minh Anh nghe, không thật sự chú ý, nhưng sự bình thản trong giọng nói ấy khiến cô bỗng cảm thấy dễ thở hơn.

Ly cacao nóng được mang ra. Minh Anh khẽ vòng tay quanh ly, cảm nhận hơi ấm lan ra những đầu ngón tay còn lạnh. Nam nhìn cô một lúc lâu rồi nói:

— Tớ biết có những chuyện, không phải cứ bảo ổn là sẽ ổn. Nếu cậu cần ai đó nghe cậu nói… tớ luôn sẵn sàng.

Minh Anh hơi sững người. Từ ngày Tuấn mất, ai cũng khuyên cô phải “mạnh mẽ”, phải “vượt qua”. Chỉ duy nhất câu nói này của Nam không bắt cô phải cố gắng. Nó chỉ cho phép cô… được yếu đuối.

Cô cúi mắt xuống, giọng nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng mưa:

— Cảm ơn cậu.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, Minh Anh cảm thấy trong tim mình có một góc nhỏ không còn lạnh giá nữa—dù chỉ là một đốm sáng rất rất nhỏ.

Và đó là ngày mưa đầu tiên bắt đầu thay đổi cuộc đời cô.