MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 2: CĂN PHÒNG CŨ

Những Ngày Yêu Thương

Chương 2: CĂN PHÒNG CŨ

843 từ · ~5 phút đọc

Buổi chiều hôm ấy, khi Minh Anh trở về nhà, trời đã ngớt mưa. Những vệt nước trên vỉa hè phản chiếu ánh đèn đường đầu tiên của buổi tối, tạo nên cảm giác buồn và tĩnh lặng đến lạ. Cô đứng trước cửa phòng mình vài giây, hít một hơi thật sâu rồi mới mở khóa. Căn phòng vẫn vậy—yên ắng, ngăn nắp, và đầy ắp hơi thở của quá khứ.

Minh Anh đặt túi xuống ghế, ngồi xuống giường. Không gian nhỏ bé này từng là nơi cô cảm thấy an toàn nhất, nơi cô và Tuấn đã ngồi cùng nhau xem những bộ phim cũ, nơi anh để quên chiếc áo khoác màu xanh mà giờ vẫn nằm trong ngăn tủ. Mỗi góc tường đều mang một ký ức khiến cô vừa muốn né tránh vừa muốn níu giữ.

Điện thoại phát sáng. Một tin nhắn từ Hoàng Nam:

“Cậu đã về đến nhà chưa? Hôm nay mưa to quá.”

Minh Anh nhìn màn hình vài giây rồi đặt điện thoại xuống, không trả lời. Không phải cô không muốn, mà là không biết phải bắt đầu bằng điều gì. Nam xuất hiện đột ngột như một bóng đèn nhỏ trong căn phòng tối, nhưng sự sáng đó lại khiến cô do dự. Cô sợ nếu bước tới, mình sẽ bị tổn thương một lần nữa.

Cô đứng dậy, mở tủ quần áo. Chiếc áo khoác của Tuấn nằm đó, phủ một lớp bụi rất mỏng. Minh Anh đưa tay chạm vào, đầu ngón tay run nhẹ. Mùi hương quen thuộc đã phai dần, nhưng vẫn còn đủ để làm đôi mắt cô cay xè.

Lần cuối cùng Tuấn khoác chiếc áo này là khi họ đi xem phim vào một buổi tối đầu đông. Anh vòng tay qua vai cô, nói nửa đùa nửa thật:

“Sau này dù có chuyện gì xảy ra, Minh Anh cũng phải sống thật vui. Anh không muốn thấy em buồn vì bất kỳ điều gì.”

Cô bật cười khi nghe câu nói ấy, chẳng hề nghĩ rằng “sau này” lại đến nhanh và đau đến thế.

Minh Anh khép tủ lại thật nhẹ, như sợ chạm vào điều gì sẽ lập tức khiến mình sụp đổ. Cô quay lại bàn làm việc, nơi đặt bức ảnh của cả hai. Tấm ảnh chụp trong một chuyến đi biển, ánh nắng xiên vào khiến gương mặt họ sáng rỡ. Tuấn cười rất tươi, còn cô thì nép vào vai anh. Nhìn thật lâu, Minh Anh cảm thấy như lồng ngực mình bị thứ gì siết chặt.

Một giọt nước mắt rơi. Cô lau nhanh đi, nhưng giọt thứ hai rồi thứ ba cứ tràn ra. Minh Anh ngồi xuống ghế, úp mặt vào hai bàn tay. Tất cả những nỗ lực khiến bản thân tỏ ra mạnh mẽ từ suốt thời gian qua như bị tan biến. Cô khóc như một đứa trẻ, khóc cho tất cả những điều không bao giờ quay trở lại.

Căn phòng im lặng đến mức tiếng nấc của cô vang lên rất rõ. Bên ngoài, gió đêm thổi qua khe cửa mang theo hơi lạnh buốt. Minh Anh thu mình lại, cố gắng hít sâu để bình tĩnh, nhưng mỗi hơi thở đều khô rát.

Tiếng điện thoại rung lần nữa.

Một tin nhắn thứ hai từ Nam:

“Nếu tối nay cậu cảm thấy mệt hoặc khó chịu… cứ nhắn cho tớ. Tớ luôn nghe.”

Trong một khoảnh khắc, Minh Anh cảm thấy tim mình hơi mềm đi. Ở bên kia màn hình là một người không cố thay thế ai, không cố chen vào nỗi đau của cô, chỉ lặng lẽ đứng đó, chờ cô cần đến. Một sự hiện diện nhẹ nhàng nhưng bền bỉ.

Cô cầm điện thoại lên. Ngón tay khựng lại trên bàn phím. Hàng loạt câu chữ xuất hiện rồi bị xóa đi. Cuối cùng, cô chỉ gõ một chữ duy nhất:

“Ừ.”

Ngắn ngủi, nhưng đối với cô lúc này, đó đã là một bước tiến rất lớn.

Cô đặt điện thoại xuống, nằm lên giường. Trần nhà trắng nhạt hiện ra trước mắt, quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt mà vẫn hình dung được từng vết nứt nhỏ nơi góc tường. Trong bóng tối, Minh Anh nghe rõ tiếng tim mình đập chậm, nặng nề.

Nhưng đêm nay, giữa cô và nỗi buồn đã bắt đầu xuất hiện một khoảng trống rất nhỏ—đủ để ánh sáng len vào, dù chỉ là le lói. Cô không biết liệu mình có thể đi xa đến đâu, hay có thể mở lòng thêm lần nữa không, nhưng ít nhất… cô đã bước một bước.

Ở góc phòng, một luồng gió nhẹ lay rèm cửa khiến ánh đèn đường hắt vào thành những vệt vàng ấm. Minh Anh nhắm mắt lại, và lần đầu tiên sau nhiều đêm, cô chìm vào giấc ngủ mà không bị những ác mộng giày vò.

Ngoài cửa sổ, mưa đã dứt hẳn. Bầu trời tối sẫm nhưng tĩnh lặng, như thể cũng đang chờ đợi Minh Anh bắt đầu một ngày mới mà không chỉ có đau thương.