MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 3: GẶP LẠI NGƯỜI XƯA

Những Ngày Yêu Thương

Chương 3: GẶP LẠI NGƯỜI XƯA

912 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ len qua tấm rèm cửa, trải một lớp vàng mỏng lên sàn nhà. Minh Anh tỉnh giấc trong cảm giác lạ lẫm—không phải là bình yên, nhưng cũng không còn nặng nề như những ngày trước. Cô nằm yên vài phút, để hơi ấm hiếm hoi ấy lan dần khắp cơ thể.

Điện thoại sáng lên với một tin nhắn mới.

Hoàng Nam:

“Chúc cậu một ngày tốt lành. Nếu rảnh, tớ mời cậu cà phê nhé?”

Minh Anh ngồi bật dậy. Khoảnh khắc ấy, tim cô hơi chao nhẹ. Quán cà phê hôm qua, nơi cả hai gặp lại sau nhiều năm, hiện lên trong đầu. Ánh mắt Nam, giọng nói nhẹ nhàng của anh… tất cả đều giản đơn, nhưng trong sự giản đơn đó lại có thứ gì âm ấm mà cô chưa dám chạm vào.

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy chuẩn bị đi làm. Dù không trả lời, bàn tay cô vẫn cứ vô thức chạm vào màn hình, như muốn gõ điều gì đó rồi dừng lại. “Đi uống cà phê” — nghe thật bình thường, nhưng đối với Minh Anh hiện tại, bình thường cũng là một thử thách.

Buổi chiều, khi đang làm việc, mưa bất chợt đổ xuống. Minh Anh nhìn qua cửa kính văn phòng, mưa rơi trắng xóa. Trái tim cô chùng xuống, nhớ lại ngày Tuấn ra đi. Mưa luôn gắn với ký ức ấy, và cứ mỗi lần thấy mưa là cảm giác u ám lại ùa về.

Cô khẽ hít sâu, cố giữ bình tĩnh. Nhưng rồi điện thoại rung lên, hiển thị một dòng tin nhắn:

“Tớ đang ở dưới tòa nhà công ty cậu. Không có ý làm phiền đâu. Chỉ nghĩ là… mưa thế này thì cậu sẽ không mang ô.”

Minh Anh sững người. Cô không hề nói cho Hoàng Nam mình làm ở đâu. Nhưng ngay sau đó, cô nhớ ra một lần trong quá khứ, khi Nam đạp xe chở cô về sau buổi học nhóm, cô từng vô tình chỉ cho anh tòa nhà này—nơi mẹ cô làm việc hồi ấy. Hóa ra anh vẫn nhớ.

Cô nhìn lại tin nhắn, lòng khẽ dậy sóng. Do dự vài giây, Minh Anh khoác áo, lấy túi và bước vào thang máy.

Khi cửa kính của tòa nhà mở ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là Hoàng Nam đứng dưới mái hiên, tay cầm hai chiếc ô. Mưa tạt nghiêng làm vài lọn tóc trên trán anh ướt đẫm, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng và ấm áp. Khi nhìn thấy cô, Nam nở một nụ cười nhỏ.

— Cậu xuống rồi à.

Minh Anh khẽ gật đầu.

— Sao cậu… lại đến đây?

Nam nhún vai, giọng nhẹ như gió.

— Tớ nghĩ cậu sẽ cần ô. Nếu không thì… tớ chỉ đứng đây một lúc rồi về thôi.

Cô không nói gì, nhưng lòng lại nhói lên bởi sự quan tâm nhỏ ấy. Không phô trương, không gượng ép—chỉ đơn giản là có mặt đúng lúc. Từ ngày Tuấn mất, không ai còn làm điều đó cho cô nữa.

Nam đưa một chiếc ô ra.

— Đi nhé? Tớ đưa cậu ra trạm xe buýt.

Minh Anh cầm lấy, tay hơi run. Hai người bước ra khỏi mái hiên, mưa vẫn rơi, phủ lên mặt đường những vệt sáng phản chiếu ánh đèn.

Họ đi cạnh nhau, khoảng cách vừa đủ, không quá gần cũng không quá xa. Tiếng mưa lộp bộp trên mặt ô khiến cả hai có cảm giác như đang đứng trong một thế giới chỉ có hai người, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố.

— Cậu làm việc ổn chứ? — Nam hỏi.

— Ừm… cũng ổn. — Minh Anh trả lời, mắt nhìn xuống đường.

— Nếu mệt quá thì nghỉ một chút cũng được. Không nhất thiết phải mạnh mẽ mọi lúc đâu.

Minh Anh khẽ nghiêng đầu nhìn anh. Lời nói ấy giống như lần trước—không khuyên, không ép buộc—mà chỉ công nhận những gì cô đang cảm nhận.

Mưa dần nhẹ hơn. Gió mang theo mùi đất sau mưa khiến Minh Anh bỗng thấy tim mình lặng đi. Một cảm giác rất mơ hồ, nhưng dịu dàng, len vào giữa hai nhịp thở.

Đến trạm xe buýt, cô dừng lại.

— Cảm ơn cậu. Vì đã đến.

Nam mỉm cười, ánh mắt như muốn nói nhiều hơn lời nói.

— Tớ chỉ muốn chắc rằng cậu không bị ướt mưa thôi.

Khoảnh khắc ấy, Minh Anh nhận ra: Hoàng Nam không cố bước vào đời cô bằng những hành động lớn lao. Anh chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, đủ gần để cô cảm thấy an tâm, nhưng đủ xa để không khiến cô sợ hãi.

— Mai… nếu cậu rảnh, chúng ta có thể… gặp nhau không? — Nam hỏi, giọng hơi chậm lại.

Minh Anh do dự một giây. Trong lòng, quá khứ và hiện tại giao nhau như hai dòng nước. Nhưng cuối cùng, cô gật đầu rất nhẹ.

— Ừ.

Nam nhìn cô, ánh mắt sáng lên một chút.

Xe buýt đến. Minh Anh bước lên, quay lại nhìn Nam thêm một lần. Anh đứng đó dưới ánh đèn đường, chiếc ô đen mở rộng, bóng anh dài trên mặt đường ướt. Hình ảnh ấy, không hiểu sao, khiến trái tim cô khẽ dội lên một nhịp.

Khi xe lăn bánh, Minh Anh nhận ra… lần đầu tiên sau rất lâu, cô không thấy nỗi đau nặng trĩu trong ngực nữa. Thay vào đó, là một chút ấm áp—mong manh nhưng thật.