MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 4: CUỘC HẸN KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC

Những Ngày Yêu Thương

Chương 4: CUỘC HẸN KHÔNG ĐỊNH TRƯỚC

937 từ · ~5 phút đọc

Buổi chiều hôm sau, khi Minh Anh bước ra khỏi công ty, trời trong vắt đến lạ. Không mưa, không gió, chỉ có những tia nắng nhẹ như mật phủ một lớp vàng óng lên những hàng cây trước cổng. Cô đứng trước tòa nhà vài giây, hít sâu, cảm giác nhẹ nhàng đến khó tin. Có lẽ vì hôm nay cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp với Hoàng Nam, hoặc có lẽ vì chính cô cũng đang muốn mình thay đổi.

Nam đã đứng chờ ở góc đường, tựa lưng vào chiếc xe máy màu đen quen thuộc. Khi thấy Minh Anh, anh nở một nụ cười hiền, không khoa trương nhưng đủ khiến người đối diện thấy lòng dịu lại.

— Cậu đến rồi.

— Xin lỗi, tớ hơi trễ.

— Không sao. Tớ cũng mới đứng đây thôi.

Nam đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm màu trắng. Minh Anh nhận lấy, khẽ cúi đầu. Chỉ một hành động nhỏ thôi mà khiến cô có cảm giác như mình đang bước vào một nhịp sống khác—ít buồn hơn, ít nặng nề hơn.

— Đi đâu đây? — cô hỏi.

— Tớ biết một nơi, có lẽ cậu sẽ thích. Không xa lắm.

Không hỏi thêm, cô ngồi lên xe. Cơn gió đầu chiều mát rượi lướt qua khi Nam nổ máy, tiếng động cơ hòa vào âm thanh nhộn nhịp của phố xá. Minh Anh ôm chặt túi, nhìn bóng người lái xe trước mặt. Bờ vai Nam rộng và vững hơn cô nhớ. Có cái gì đó rất an ổn nơi anh, như thể dù gió có mạnh đến đâu, anh cũng vẫn giữ tay lái thật chắc.

Xe dừng ở một quán nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh. Biển hiệu bằng gỗ ghi “Hiên Nhà” khiến Minh Anh thấy lòng chùng xuống. Quán cà phê mang phong cách cổ điển, tầng gác lửng bằng gỗ, đèn vàng thấp, bàn ghế mộc mạc. Không khí ấm áp khiến bước chân của cô bỗng chậm lại.

Nam đẩy cửa vào trước, giữ cửa cho cô.

— Chỗ này tớ thường đến mỗi khi muốn yên tĩnh. Không biết có hợp với cậu không.

— Ấm cúng thật. — Minh Anh mỉm nhẹ.

Họ chọn một bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều hắt vào tạo thành những vệt sáng mềm. Nhân viên mang ra hai ly trà đào nóng. Cả hai ngồi một lúc không nói gì, nhưng sự im lặng ấy không hề gượng gạo.

Nam đặt hai tay lên bàn, đan vào nhau.

— Minh Anh này… dạo này cậu thấy thế nào?

Cô thở nhẹ.

— Có lẽ… đỡ hơn chút. Cậu xuất hiện đúng lúc lắm.

Nam bật cười rất khẽ.

— Tớ không dám nhận đâu. Chỉ là… trùng hợp thôi.

— Nhưng tớ vẫn cảm ơn cậu.

— Tớ chỉ làm những điều tớ nghĩ cậu cần. Không hơn.

Minh Anh nhìn anh thật lâu. Ánh đèn vàng phản chiếu lên đôi mắt Nam, khiến chúng trở nên dịu dàng một cách rõ rệt. Cô nhận ra, nỗi đau của mình không biến mất, nhưng cũng không còn cô độc như trước.

Một lát sau, Nam lấy từ túi áo ra một cuốn sổ nhỏ.

— Đừng cười nhé. Tớ mang cái này theo suốt mấy năm nay.

Cô mở to mắt khi thấy bìa cuốn sổ: “Nhật ký học nhóm – Lớp 12A1”.

— Cậu còn giữ cái này sao!?

— Ừ. Tớ giữ gần như mọi thứ quan trọng với tớ.

Minh Anh mở cuốn sổ. Trang đầu tiên là chữ Nam viết: “Ngày 14-3: Minh Anh nhờ giải bài đạo hàm. Bạn ấy trông hơi cáu nhưng thực ra dễ thương.”

Cô đỏ mặt.

— Trời… cậu ghi cả mấy cái này nữa hả?

— Ừ. Tớ… nhớ cậu lâu hơn cậu nghĩ đấy.

Câu nói ấy làm tim Minh Anh đập một nhịp mạnh. Cô khựng lại một chút, không chắc mình có đang hiểu đúng không, nhưng ánh mắt Nam không trêu đùa.

Không khí giữa hai người bỗng chậm lại, ấm và đầy những điều chưa nói.

Để phá tan sự căng thẳng, Nam khẽ ho một tiếng.

— Tớ không có ý làm cậu khó xử. Chỉ là… lâu nay vẫn muốn gặp cậu lại. Hôm qua gặp bất ngờ thật, nhưng… tớ mừng.

Minh Anh nhìn xuống tách trà, hơi nóng phả lên mặt.

— Tớ… chưa sẵn sàng cho gì mới đâu.

— Tớ biết. — Nam gật đầu ngay, không chút thất vọng. — Tớ đâu mong cậu phải sẵn sàng ngay. Tớ chỉ muốn… đi cùng cậu một đoạn. Nếu cậu cho phép.

Một lời nói nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến phần sâu nhất trong lòng cô. Không đòi hỏi, không vội vàng. Chỉ là một lời ngỏ ý, rất nhỏ, nhưng chân thành.

Bên ngoài cửa kính, mặt trời dần khuất sau dãy nhà, để lại sắc vàng hồng tuyệt đẹp của buổi chiều. Minh Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Nam. Cô mỉm cười.

— Ừ… tớ cho phép.

Nụ cười của Nam ngay lập tức nở rộng, nhưng vẫn lịch sự và trầm ấm như bản chất của anh.

— Tốt quá. Vậy thì… từ hôm nay, tớ có thể đưa cậu về mỗi khi tan làm không?

Minh Anh hơi ngạc nhiên nhưng không từ chối.

— Được. Nhưng… chỉ khi cậu không bận thôi nhé.

— Dù bận cỡ nào, tớ vẫn chừa thời gian cho cậu.

Câu trả lời giản dị ấy khiến Minh Anh bất giác quay đi để che đi nụ cười vừa nở trên môi.

Buổi chiều ấy, giữa ánh hoàng hôn và mùi trà đào ấm, một điều rất nhỏ nhưng quan trọng đã thay đổi: Minh Anh không còn sợ bước thêm một bước nữa.