MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 9: Lời hứa riêng

Những Ngày Yêu Thương

Chương 9: Lời hứa riêng

623 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ xuyên qua tấm rèm, lấp lánh trên sàn gỗ. Minh Anh ngồi trên ghế bên cửa sổ, tay cầm tách cà phê, nhìn dòng người hối hả ngoài phố. Đêm qua, sau khi Nam rời đi, cô không ngủ ngon, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy nỗi đau không còn chiếm trọn tâm hồn.

Tiếng tin nhắn vang lên: “Hôm nay cậu đi làm thế nào? Ăn sáng chưa?” Minh Anh mỉm cười, gõ trả lời nhanh: “Ăn rồi. Còn anh?” Cô không biết từ lúc nào, việc đọc tin nhắn từ Nam đã trở thành thói quen, trở thành một sự an ủi tinh tế giữa những khoảng lặng trong cuộc sống.

Chiều đến, Nam xuất hiện đúng hẹn, vẫn nụ cười nhẹ nhàng, vẫn ánh mắt tràn đầy quan tâm. “Đi dạo một chút nhé. Trời chiều hôm nay đẹp lắm.” Minh Anh gật đầu, và cả hai cùng bước ra khỏi văn phòng, đi về phía con đường quen thuộc ven sông.

Hoàng hôn hôm nay khác hẳn. Ánh sáng dịu dàng trải dài trên mặt nước, phản chiếu những mảnh màu vàng cam hòa cùng bầu trời. Minh Anh thở dài, thấy lòng mình dịu lại. Nam đi cạnh cô, không nói gì, chỉ để cô cảm nhận sự hiện diện vững chắc.

“Minh Anh,” Nam bắt đầu, giọng trầm ấm, “anh biết cậu vẫn còn đau sau chuyện cũ. Anh không thể xóa đi quá khứ, nhưng anh muốn… muốn giúp cậu bước tiếp, từng bước một.” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh hứa, sẽ luôn ở đây, bất cứ khi nào cậu cần.”

Cô quay mặt, giấu đi sự rung động trong lòng, chỉ lặng lẽ hít vào thật sâu. “Cậu không hiểu đâu…” Minh Anh thầm nghĩ. Cô sợ rằng một lời hứa sẽ khiến trái tim cô thêm mong manh. Nhưng khi nhìn ánh mắt kiên định của Nam, cô thấy một niềm tin lạ thường nảy nở.

“Anh biết,” Nam nói tiếp, như đọc được suy nghĩ cô. “Anh không ép buộc gì cả. Chỉ cần cậu biết… anh không đi đâu cả. Không phải hôm nay, không phải ngày mai. Anh sẽ kiên nhẫn đợi cậu, cho đến khi cậu sẵn sàng mở lòng.”

Minh Anh khẽ cắn môi. Cảm giác vừa ấm áp vừa lo lắng trộn lẫn trong lòng. Cô nhớ những cơn ác mộng đêm qua, nhớ nỗi đau vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim. Nhưng bên Nam, cô thấy một điều gì đó khác biệt – sự kiên nhẫn, sự tĩnh lặng, một bàn tay sẵn sàng nắm lấy tay cô bất cứ lúc nào.

Cô khẽ thốt ra: “Cảm ơn anh… thực sự.” Giọng cô run run, không phải vì yếu đuối, mà vì trái tim đã mở ra một khe hở nhỏ, đủ để ánh sáng len vào. Nam mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, siết vừa đủ, không quá chặt, như muốn truyền cho cô sự an toàn và tin tưởng.

Hai người bước tiếp bên bờ sông, ánh hoàng hôn bao trùm, tiếng nước vỗ vào bờ nhè nhẹ. Minh Anh biết rằng, dù quá khứ vẫn còn đó, dù những nỗi đau chưa thể xóa bỏ, nhưng cô đã tìm thấy một điểm tựa. Một lời hứa giản dị, nhưng đủ để cô tin rằng bản thân có thể đứng vững, từng bước tiến về phía trước.

Và trong khoảnh khắc yên bình ấy, Minh Anh nhận ra: đôi khi, không cần quên đi quá khứ, chỉ cần một bàn tay, một ánh mắt và một lời hứa, là đủ để trái tim bắt đầu tin vào hạnh phúc lần nữa.