MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 8: Những cơn ác mộng

Những Ngày Yêu Thương

Chương 8: Những cơn ác mộng

625 từ · ~4 phút đọc

Đêm về, căn phòng của Minh Anh chìm trong bóng tối tĩnh lặng. Cô nằm trên giường, nhắm mắt, nhưng không thể chợp được. Những ký ức ùa về như một dòng nước xiết, cuốn cô trở lại ngày định mệnh ấy – ngày cô mất đi người yêu. Tiếng còi xe, tiếng va chạm, tiếng hét trong đêm… tất cả vẫn sống động như vừa xảy ra hôm qua.

Cô quỳ xuống, ôm gối chặt hơn, cố gắng kìm nén những cảm xúc. Nhưng hình ảnh ấy cứ hiện lên trước mắt, ám ảnh cô đến mức tim đập mạnh, hơi thở trở nên gấp gáp. Minh Anh biết mình không thể trốn chạy mãi. Nỗi đau đã khắc sâu trong tâm trí, mỗi khi đêm xuống lại kéo cô trở về.

Một tiếng chuông điện thoại vang lên làm cô giật mình. Tin nhắn từ Nam: “Anh biết cậu vừa trải qua một ngày dài. Nếu cậu muốn nói chuyện, anh ở đây.” Cô nhìn màn hình, lòng bỗng ấm lên một chút, nhưng ngần ngại. Cô sợ nếu bắt đầu mở lòng, mọi cảm xúc sẽ vỡ òa, sẽ không thể kiểm soát.

Minh Anh thở dài, tự nhủ: “Có lẽ mình cần đối diện.” Cô nhắn lại một câu ngắn gọn: “Cảm ơn, anh…” và đặt điện thoại xuống. Chưa kịp tiếp tục suy nghĩ, cơn ác mộng lại ập đến. Trong mơ, cô thấy chính mình quay trở lại hiện trường tai nạn, tiếng mưa rơi, xe cộ lao tới… cảm giác bất lực khiến cô tỉnh dậy giữa đêm.

Tim đập loạn nhịp, cô ngồi bật dậy, tay run run, mồ hôi lạnh thấm ướt áo. Minh Anh áp mặt vào tay, nước mắt trào ra. Đây không chỉ là nỗi đau mất mát; đây là nỗi sợ bản thân không bao giờ có thể bước tiếp, không bao giờ tìm thấy hạnh phúc nữa.

Đột nhiên, điện thoại lại rung. Tin nhắn mới từ Nam: “Anh đang ở gần cậu, có muốn anh đến không?” Minh Anh chần chừ, nhưng chỉ trong giây lát, cô gõ: “Được, anh đến nhé.” Tim cô vừa sợ vừa hy vọng, vừa yếu đuối vừa cần một điểm tựa.

Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Nam đứng đó, ánh mắt dịu dàng, tay cầm theo một ly trà nóng. “Cậu ổn không?” anh hỏi, giọng trầm và kiên nhẫn. Minh Anh cúi mặt, không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Nam bước vào, đặt ly trà lên bàn cạnh giường. “Uống đi, sẽ giúp cậu bình tĩnh hơn.”

Minh Anh cầm ly, hít một hơi sâu, mùi trà thơm nhẹ làm cô dịu lại đôi chút. Nam ngồi xuống bên cạnh, không ép buộc, chỉ để cô cảm nhận sự hiện diện. Không gian im lặng, chỉ có tiếng hít thở đều đặn, tiếng gió nhẹ qua cửa sổ.

Cô nhìn Nam, thấy sự kiên nhẫn trong ánh mắt anh, thấy một sự bình yên mà cô lâu lắm chưa cảm nhận được. Minh Anh biết rằng dù quá khứ vẫn còn đau đớn, vẫn còn những cơn ác mộng không tên, nhưng ít ra, cô không phải đối diện chúng một mình. Có người bên cạnh, có bàn tay nắm lấy tay cô, có ánh mắt không rời, cô bắt đầu cảm nhận một tia hy vọng nhỏ nhoi len lỏi trong tim.

“Cảm ơn anh…” Minh Anh thì thầm. Lần đầu tiên sau nhiều đêm dài, cô cảm thấy mình không hoàn toàn bị mất phương hướng. Dù quá khứ vẫn còn đó, nhưng tối nay, có một người sẵn sàng đi cùng cô qua nỗi đau. Và đôi khi, chỉ cần vậy thôi, đã đủ để trái tim cô bắt đầu tin vào bình minh mới.