Chiều hôm đó, bầu trời nhuốm một màu vàng nhạt, ánh hoàng hôn dần lan tỏa trên mặt sông lấp lánh. Minh Anh đứng trước cửa quán cà phê, tay khẽ siết chiếc túi xách, nhìn dòng người hối hả qua lại. Cô vừa kết thúc một buổi làm việc căng thẳng, đầu óc vẫn còn vương vấn những nỗi trống trải khó gọi tên.
“Minh Anh!” Tiếng gọi quen thuộc khiến tim cô hơi khựng lại. Hoàng Nam đứng ở phía cuối con đường, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút. Không có sự ồn ào, không gượng ép, chỉ là ánh mắt trìu mến, khiến lòng cô vừa bối rối vừa dễ chịu.
“Chào Nam…” Cô đáp, giọng lạc đi một chút. Minh Anh không biết tại sao mỗi lần nhìn thấy Nam, cô lại thấy tim mình lỡ nhịp. Có lẽ là vì ánh mắt ấy, hay chính vì sự bình yên mà Nam mang đến.
Nam tiến lại gần, giơ tay ra ra hiệu: “Đi dạo một chút nhé. Trời chiều đẹp lắm.” Minh Anh do dự một giây, rồi gật đầu, bước đi bên cạnh anh. Con đường ven sông nhuộm vàng bởi những tia nắng cuối ngày, gió thổi nhè nhẹ làm mái tóc cô bay lượn, nhẹ như những nỗi lo chưa kịp nói ra.
Họ đi cạnh nhau trong im lặng, không cần lời nói để lấp đầy không gian. Thỉnh thoảng, Nam nhìn Minh Anh, cười khẽ, như muốn trấn an: mọi thứ sẽ ổn. Cô cảm nhận được sự quan tâm ấy, nhưng trong lòng vẫn lẫn lộn giữa nỗi buồn của quá khứ và một cảm giác ấm áp mới mẻ.
“Cậu có biết không?” Nam phá vỡ sự yên lặng, giọng trầm ấm. “Nhìn thấy cậu hôm nay, anh thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu… có ổn không?”
Minh Anh khẽ cắn môi, đôi mắt lơ đãng nhìn dòng sông chảy. “Mình… cũng không chắc nữa. Chỉ là, đôi khi thấy mọi thứ thật khó, nhưng có cậu ở đây, mình thấy… đỡ cô đơn hơn.” Cô quay sang nhìn Nam, thấy ánh mắt anh sáng lên một cách dịu dàng, không gượng ép, chỉ đơn giản là quan tâm.
Họ bước đến một chiếc ghế đá gần bờ sông, ngồi xuống. Mặt trời dần lặn, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, phản chiếu lên mặt nước lung linh như những mảnh ký ức vừa đau thương vừa đẹp đẽ. Nam nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô, nhưng không kéo quá gần, chỉ như muốn nhắn nhủ: “Anh ở đây.”
Minh Anh cảm thấy tim mình rung lên một cách lạ thường. Cô nhớ những ngày đen tối vừa qua, nhớ những cơn ác mộng, những buổi tối trống trải một mình. Nhưng giờ đây, cùng Nam, cô thấy một điều gì đó bình yên, đủ để cô tin rằng bản thân có thể bước tiếp.
Gió thổi qua, hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ. Hai người ngồi bên nhau, không cần nhiều lời, chỉ cần ánh hoàng hôn, chỉ cần sự hiện diện của nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Minh Anh nhận ra rằng: đôi khi, không phải lúc nào cũng cần quên đi nỗi đau; chỉ cần một bàn tay, một ánh mắt, để giúp trái tim mình trở lại bình yên.
Khi mặt trời hoàn toàn khuất sau chân trời, Nam đứng lên, mời cô dậy. “Đi thôi, trời sắp tối rồi. Mình đưa cậu về.” Minh Anh mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chân thành, và họ cùng nhau rảo bước về phía ánh đèn đường lung linh.