MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Yêu ThươngChương 6: CƠN MƯA CHIỀU KHÔNG HẸN TRƯỚC

Những Ngày Yêu Thương

Chương 6: CƠN MƯA CHIỀU KHÔNG HẸN TRƯỚC

1,653 từ · ~9 phút đọc

Cơn mưa bất chợt trút xuống thành phố đúng lúc Minh Anh vừa tan ca. Những hạt mưa lớn nện xuống mái hiên quán cà phê, xoáy tròn trong những vũng nước vừa kịp hình thành. Cô đứng nép dưới tấm che, tay ôm chiếc túi nhỏ trước ngực, lòng khẽ thở dài. Dù đã nhiều năm sống ở Sài Gòn, cô vẫn không quen với những cơn mưa bất chợt như thế này—cứ như thể thời tiết cũng cố tình làm người ta chậm lại, suy nghĩ nhiều hơn.

Phía đối diện, Kha nhổm người khỏi ghế ở quán trà chanh, đưa mắt sang bên đường khi thấy bóng dáng quen thuộc. Anh khựng lại chỉ một giây trước khi khoác áo mưa, cầm chiếc dù đen rồi băng qua dòng xe hối hả trong mưa.

“Em quên mang áo mưa phải không?”—giọng anh nửa trêu, nửa quan tâm.

Minh Anh quay lại, hơi ngạc nhiên nhưng rồi mỉm cười. “Ừ. Em tưởng hôm nay sẽ nắng.”

Kha mở dù, nghiêng nó về phía cô. “Đi thôi. Anh đưa em về.”

“Không cần đâu, làm phiền anh—”

“Không phiền,” Kha cắt lời bằng nụ cười nhẹ nhưng kiên định. “Em mà đứng đây thêm lát nữa là cảm lạnh đó.”

Minh Anh ngập ngừng vài giây, rồi gật đầu. Họ bước đi dưới chiếc dù nhỏ xíu, khiến cả hai phải đứng thật gần. Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình hòa vào tiếng mưa rơi đều trên mặt dù.

Con đường ngập nước phản chiếu ánh đèn vàng, tạo nên một khung cảnh vừa buồn vừa đẹp. Hai người im lặng vài phút, chỉ còn tiếng bước chân xen lẫn tiếng nước bắn tung khi họ men theo lề đường.

“Dạo này trông em đỡ buồn hơn.” Kha mở lời trước, giọng anh nhẹ như sợ khuấy động điều gì sâu kín.

Minh Anh nhìn xuống mũi giày. “Chắc tại công việc bận quá nên không nghĩ linh tinh nhiều.”

“Bận là tốt. Nhưng đừng lấy bận rộn để trốn cảm xúc của mình.”

Cô không đáp. Một quãng lặng mong manh bao trùm giữa hai người.

Cuối cùng cô thở ra, nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất: “Em vẫn nhớ anh ấy… Em không phủ nhận được.”

Kha bước chậm lại một chút. “Minh Anh, chuyện em nhớ người cũ… không có gì sai cả. Anh không mong em quên. Chỉ mong… em đừng tự làm mình mắc kẹt mãi trong đó.”

Cô khẽ ngước nhìn anh. Trong khoảnh khắc, ánh mắt Kha không còn là sự dịu dàng quen thuộc nữa, mà là một điều gì sâu thẳm hơn—điều mà anh đã cố giữ từ rất lâu. Minh Anh chớp mắt, hơi bối rối, vội quay mặt đi.

“Anh lúc nào cũng nói được những câu khiến người ta dễ suy nghĩ…” cô nói nhỏ.

Kha bật cười. “Vì anh muốn em nghĩ. Nghĩ về mình. Nghĩ về hiện tại. Và… đôi khi nghĩ về anh nữa.”

Lời nói ấy khiến tim cô bất giác chệch một nhịp. Cô không biết phải phản hồi thế nào, nên chỉ im lặng. Nhưng sự im lặng lần này không khó xử—nó ấm, và nhẹ.

Khi họ đi đến ngã rẽ gần khu trọ, mưa bắt đầu ngớt. Bầu trời xám mở ra vài vệt sáng cuối chiều. Gió thổi mạnh, đưa hương đất ẩm và mùi cỏ ướt len vào hơi thở.

“Đến rồi.” Kha dừng lại trước cổng, thu dù lại.

Minh Anh cúi đầu. “Cảm ơn anh. Thật sự.”

“Lúc nào cần cứ gọi anh. Dù trời mưa hay nắng, anh đều đến.”

Câu nói quá chân thành khiến cô không dám nhìn vào mắt anh.

“Anh về cẩn thận nhé,” cô chỉ nói vậy rồi bước vào.

Cánh cổng sắt khép lại nhẹ nhàng sau lưng Minh Anh. Cô đứng dưới mái hiên, nhìn qua những khe cửa sắt. Kha vẫn còn đó, đứng im vài giây trước khi quay lưng rời đi.

Dáng anh in lên nền trời ẩm ướt, có chút cô đơn, có chút bền bỉ. Một dáng người mà chẳng hiểu sao, Minh Anh bất giác muốn giữ lại trong tầm mắt lâu hơn.

Cô chạm tay lên ngực, đột nhiên nhận ra hơi ấm lạ lẫm vẫn còn vương nơi tim mình. Không phải cảm giác đau của ký ức cũ. Không phải sự trống rỗng khi mất đi một người.

Mà là cảm giác… đang có ai đó nhẹ nhàng gõ cửa trái tim mình một lần nữa.

Một cơn mưa chiều, tưởng chừng bình thường, hóa ra lại mở ra một khoảng trời khác—dành cho một người khác. Và Minh Anh biết, dù chưa sẵn sàng thừa nhận, nơi sâu nhất trong lòng cô đã bắt đầu chuyển động.

Hướng về phía Kha.

Hướng về một điều mới.

You said:

chương 7

ChatGPT said:

CHƯƠNG 7 – NHỮNG DÒNG TIN NHẮN CHƯA GỬI

(~800 chữ)

Buổi sáng hôm sau, Minh Anh tỉnh giấc trong cảm giác mơ hồ khó diễn tả. Cô nằm im vài giây, nhìn trần nhà cũ kỹ với những vệt nứt quen thuộc, nhưng lòng lại khác lạ. Mọi thứ như vẫn còn dư âm của cơn mưa chiều hôm qua—nhẹ, lạnh, nhưng có một chút ấm khó chối bỏ.

Cô đưa tay với lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện thông báo tin nhắn: “Em dậy chưa? Ra đường nhớ mặc áo ấm, trời hôm nay thay đổi thất thường.” – Kha

Minh Anh bất giác mỉm cười, rồi lập tức tự nhắc mình: Đừng vội. Đừng để lòng mình mềm quá.

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy chuẩn bị, nhưng lát sau lại quay lại cầm lên lần nữa.

Ngón tay cô gõ vài dòng:

“Cảm ơn anh. Em dậy rồi. Hôm qua… cảm ơn vì đã đưa em về.”

Cô nhìn dòng chữ, ngập ngừng, rồi… xóa đi.

Không hiểu sao, chỉ một tin nhắn đơn giản thôi mà cô cũng thấy khó.

Trên đường đến quán, Minh Anh cảm nhận rõ ánh mắt tò mò của Lan – cô bạn làm chung.

“Ê, hôm qua tớ thấy cô được ai đó che dù đưa về nha.” Lan híp mắt, giọng trêu đầy ám muội.

Minh Anh hơi đỏ mặt. “Ừ thì… Kha tình cờ gặp thôi.”

“Ờ, tình cờ gặp, rồi tình cờ mang dù qua, rồi tình cờ đi bộ cả đoạn dài để đưa về, đúng không?”

Cô khẽ đẩy vai Lan, nhưng không giấu được nụ cười. “Đừng chọc nữa.”

Lan chống cằm nhìn cô, ánh mắt bỗng dịu đi. “Minh Anh, thật lòng… tớ thấy cậu đỡ buồn hơn trước nhiều. Nhìn mặt cậu mấy hôm nay sáng lên hẳn.”

Minh Anh lặng vài giây. “Không biết nữa… Tớ vẫn nhớ quá khứ. Nhưng… cũng có lúc cảm giác như mình đang bước tiếp được một chút.”

Lan mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

Trưa, khi quán vắng khách, Minh Anh mở điện thoại. Tin nhắn của Kha vẫn chưa được trả lời. Cô đắn đo, rồi lại đặt xuống. Một phần muốn giữ khoảng cách an toàn, một phần lại muốn nghe giọng anh.

Đang suy nghĩ thì cửa quán mở ra, và Kha bước vào.

Minh Anh giật mình. “Anh tới lúc nào vậy?”

“Vừa mới.” Anh ngồi xuống ghế gần quầy. “Đi ngang nên ghé mua ly cà phê.”

Lan từ phía bếp ló đầu ra, khoanh tay nhìn hai người với ánh mắt “tôi-biết-hết”. Minh Anh suýt muốn lấy khăn ném vào cô ấy cho đỡ ngại.

Kha gọi một ly latte như thường ngày, rồi nghiêng đầu hỏi:

“Em vẫn ổn chứ?”

“Ổn mà,” cô đáp, nhưng ánh mắt tránh đi.

“Tin nhắn sáng nay anh gửi, em đọc rồi đúng không?”

Minh Anh gật nhẹ.

“Anh tưởng em bận nên chưa trả lời.”

“Em… cũng định trả lời.” Cô siết nhẹ ngón tay. “Chỉ là… em không biết nói gì cho đúng.”

Kha chống khủy tay lên bàn, giọng trầm lại. “Em có cần phải quá cẩn thận với anh vậy không?”

“Không phải như thế…” Minh Anh cố gắng diễn đạt. “Chỉ là… em sợ mình vô tình làm anh kỳ vọng điều gì đó. Còn em thì… em vẫn chưa sẵn sàng.”

Kha nhìn cô thật lâu. Không trách móc. Không buồn bã. Chỉ là ánh mắt rất chân thành.

“Anh không đòi hỏi em phải sẵn sàng ngay. Anh chỉ muốn… được ở bên cạnh em, theo cách mà em thấy thoải mái nhất. Vậy thôi.”

Lời nói nhẹ đến mức nếu không lắng nghe kỹ, cô có thể đã bỏ lỡ.

Minh Anh cảm thấy nơi lồng ngực mình mềm ra, như bị đánh trúng vào chỗ yếu nhất.

Cô khẽ nói: “Em… cảm ơn.”

Kha cười dịu. “Vậy chiều tan ca anh đón em nhé?”

Minh Anh vội lắc đầu. “Không cần đâu, để em tự về.”

“Được. Anh không ép.”

Anh đứng dậy, lấy ly latte mang theo. “Nhưng nếu trời mưa nữa, anh sẽ quay lại. Không xin phép đâu.”

Minh Anh mở to mắt. “Anh—”

Kha nháy mắt: “Nói trước để khỏi giận.”

Rồi anh rời đi, để lại Minh Anh đứng sau quầy với trái tim đập nhanh hơn bình thường.

Chiều hôm đó, trời không mưa. Nhưng Minh Anh vẫn vô thức nhìn ra cửa mỗi khi có tiếng xe dừng trước quán. Và mỗi lần như vậy, cô lại tự mỉm cười vì sự vô lý của mình.

Trên đường về, cô mở điện thoại, gõ một tin nhắn:

“Em về rồi nhé.”

Cô định ấn gửi… nhưng cuối cùng lại xoá đi.

Đêm xuống, thành phố sáng đèn. Minh Anh nằm trong phòng trọ nhỏ, nghe tiếng quạt quay nhẹ. Cô mở khung chat với Kha, nhìn vào khoảng trắng có thể điền bất kỳ dòng chữ nào.

Rồi cô gõ:

“Hôm nay latte ngon không?”

Cô do dự một giây… rồi ấn gửi.

Tin nhắn đã đi.

Cảm giác tim cô vì vậy mà chênh xuống một nhịp.

Một phút. Hai phút. Ba phút.

Điện thoại rung.

“Ngon. Nhưng nếu em pha thì sẽ ngon hơn.”

Minh Anh bật cười, nhìn màn hình thật lâu.

Cô không trả lời nữa, nhưng nụ cười ấy không biến mất suốt cả đêm.

Và dù không nói ra, cô hiểu rất rõ:

Một cánh cửa mới đang dần hé mở.