MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 1: Trạm Dừng 2 Giờ Sáng

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 1: Trạm Dừng 2 Giờ Sáng

1,022 từ · ~6 phút đọc

Thành phố này chưa bao giờ thực sự ngủ, nó chỉ giả vờ nhắm mắt sau những ồn ào vội vã. Khi ánh đèn từ các tòa cao ốc tắt dần, để lại những khoảng không đen đặc và tĩnh mịch, thì ở ngã tư này, cửa hàng tiện lợi "Stop & Go" vẫn đứng đó. Ánh đèn neon màu trắng xanh hắt ra mặt đường loang loáng nước sau cơn mưa rào, trông nó giống như một trạm cứu hộ cô độc giữa đại dương bóng tối.

Nhật Lâm đẩy nhẹ gọng kính, đôi mắt vẫn bình thản quan sát con phố vắng qua lớp kính cường lực dày cộm. Cậu đã làm việc ở đây hơn một năm, đủ lâu để nhận ra rằng ban đêm mới là lúc con người ta sống thật nhất. Ban ngày, ai cũng khoác lên mình lớp vỏ bọc bận rộn, nhưng khi kim đồng hồ nhích qua con số 12, những lớp mặt nạ ấy bắt đầu bong tróc.

Tiếng chuông kính coong vang lên khô khốc.

Lâm không cần ngẩng đầu cũng biết đó là ai. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng ống nhựa đựng bản vẽ va đập nhẹ vào hông, và cả hơi thở hụt hơi vì vừa chạy bộ qua đoạn đường tối. Đó là Hạ Vy.

Cô gái nhỏ nhắn với chiếc kính cận dày cộm bước thẳng đến kệ mì ly, chọn đúng loại lẩu Thái quen thuộc rồi tiến về phía quầy. Gương mặt Vy hôm nay có vẻ nhợt nhạt hơn mọi khi, những vệt than chì lem luốc trên mu bàn tay cho thấy cô vừa trải qua một "cuộc chiến" căng thẳng với những bản vẽ kỹ thuật.

"Như cũ nhé Lâm," Vy nói, giọng khản đặc.

Lâm im lặng gật đầu. Cậu đón lấy hộp mì, xé lớp giấy bóng một cách dứt khoát rồi rót dòng nước sôi nghi ngút khói vào. Cậu không hỏi tại sao cô lại thức muộn, cũng không hỏi về đồ án của cô. Ở trạm dừng này, sự im lặng là món quà xa xỉ nhất mà họ có thể tặng cho nhau. Lâm đặt thêm một chiếc xúc xích lên nắp hộp mì như một thói quen, rồi đẩy nó về phía Vy.

"Cảm ơn," Vy khẽ thốt lên, ôm hộp mì nóng hổi như ôm một nguồn sống duy nhất.

Cô chọn chiếc bàn gỗ dài cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra ngã tư vắng lặng. Vy không ăn ngay, cô áp hai lòng bàn tay vào thành hộp mì để sưởi ấm. Trong ánh đèn neon lạnh lẽo, trông Vy nhỏ bé và lọt thỏm giữa những kệ hàng chất đầy nhu yếu phẩm. Cô là điển hình của những người trẻ đang bị bào mòn bởi kỳ vọng, những người coi việc thức đêm là cách duy nhất để kéo dài thời gian cho những ước mơ đang quá tải.

Tiếng chuông cửa lại vang lên một lần nữa. Lần này không phải là tiếng bước chân bình thường, mà là tiếng xích sắt va vào nhau lách cách trên chiếc quần jean rách gối của Hoàng Nam.

Nam bước vào mang theo cả cái không khí sặc sụa của khói thuốc và mùi xăng xe. Cậu không nhìn ai, đi thẳng đến tủ lạnh phía cuối cửa hàng, cầm một lon bia rồi quăng tờ tiền lẻ lên quầy thu ngân. Lâm thu tiền, ánh mắt lướt qua vết bầm tím mới xuất hiện trên gò má của Nam, nhưng cậu vẫn không nói gì.

Nam tiến về phía bàn gỗ, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Vy. Một người ăn mì, một người uống bia. Giữa họ là một khoảng không gian kỳ lạ: không phải người lạ, cũng chẳng hẳn là bạn bè thân thiết theo cách thông thường. Họ chỉ là những linh hồn "lạc quẻ" tình cờ cùng trú chân dưới một mái hiên khi cả thành phố đã ngủ say.

"Hôm nay lại thua à?" Nam bất ngờ lên tiếng, giọng trầm đục, mắt vẫn nhìn ra con đường vắng.

Vy dừng đũa, ngước nhìn vết thương trên mặt Nam rồi đáp lại bằng một tông giọng bình thản không kém: "Bản vẽ bị thầy trả về lần thứ tư. Còn cậu? Lần này là bình hoa hay bộ ấm trà bị đập vỡ?"

Nam nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy cay đắng. Cậu bật nắp lon bia, bọt trắng trào ra tay. "Cả hai. Và thêm cả lòng tự trọng của tôi nữa."

Lâm đứng sau quầy, lẳng lặng lau đi vết nước đổ trên mặt đá. Cậu nghe thấy hết, nhưng cậu chỉ đóng vai trò là một cái hố đen, thu nhận mọi nỗi buồn mà không để chúng phát ra tiếng động.

2 giờ sáng. Đây là thời điểm mà những ranh giới về địa vị, tiền bạc hay danh vọng trở nên mờ nhạt nhất. Chỉ còn lại ba người trẻ, một ly mì nghi ngút khói, một lon bia đắng ngắt và một không gian ngập tràn ánh đèn neon. Họ gọi đây là "Câu lạc bộ thức muộn", nơi duy nhất họ được phép yếu đuối trước khi mặt trời mọc và buộc họ phải trở lại với vai diễn hoàn hảo của mình.

Nam hớp một ngụm bia lớn, nhìn Lâm rồi hất hàm: "Này Lâm, quy tắc cũ chứ?"

Lâm đặt chiếc khăn lau xuống, nhìn thẳng vào hai người bạn đồng hành của mình, khẽ gật đầu: "Ừ. Những gì xảy ra sau 12 giờ đêm, sẽ mãi mãi ở lại phía sau cánh cửa này."

Vy thở phào một cái, như thể vừa trút bỏ được tảng đá nặng ngàn cân trên ngực. Cô bắt đầu ăn mì, những sợi mì nóng hổi làm mắt cô nhòe đi vì hơi nước, hay có lẽ là vì một điều gì đó khác. Ngoài kia, phố phường vẫn lặng im, chỉ có tiếng máy lạnh trong cửa hàng chạy rì rì như một nhịp tim bền bỉ, canh chừng cho những giấc mơ vụn vỡ của tuổi trẻ đang dần được khâu vá lại, từng chút một, tại trạm dừng này.