MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 13: Phía Sau Chiếc Găng Tay Của Lâm

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 13: Phía Sau Chiếc Găng Tay Của Lâm

1,000 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa của "Stop & Go" đã chính thức dán băng keo chéo với dòng chữ "Ngưng hoạt động". Ngã tư vốn dĩ quen thuộc nay bỗng trở nên trống trải lạ thường khi thiếu đi ánh đèn neon trắng xanh bền bỉ mỗi đêm. Đối với Lâm, việc mất đi công việc trực đêm giống như việc một phi hành gia bị cắt đứt sợi dây oxy với trạm vũ trụ. Cậu buộc phải rơi trở lại bầu khí quyển của thế giới ban ngày – nơi đầy rẫy tiếng còi xe, ánh nắng gắt và những khuôn mặt vội vã.

Lâm ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở góc đường, đối diện với một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài khắc khổ. Trên bàn là bản hợp đồng thuê lại một căn nhà cũ nát trong hẻm sâu, nơi cậu dự định biến thành tiệm sách cũ của riêng mình.

"Cậu chắc chứ? Căn nhà này dột nát lắm, sửa lại tốn bộn tiền đấy," người chủ nhà ái ngại nhìn chàng trai trẻ.

"Cháu chắc ạ. Cháu cần một nơi yên tĩnh," Lâm đáp, tay phải cậu run nhẹ khi cầm cây bút ký tên. Cậu vội vàng dùng tay trái giữ chặt lấy cổ tay phải, che giấu sự bất ổn.

Lâm luôn đeo một chiếc găng tay mỏng màu đen ở tay phải, ngay cả khi làm việc ở cửa hàng tiện lợi hay khi đi dạo phố. Vy và Nam từng thắc mắc, nhưng họ tôn trọng quy tắc không đào sâu quá khứ. Tuy nhiên, khi một mình đối diện với những quyết định lớn lao, vết sẹo ấy lại bắt đầu "ngứa ngáy" như nhắc nhở về một chương đời mà cậu muốn xé bỏ.

Tối hôm đó, Lâm hẹn Vy và Nam tại căn nhà thuê mới. Căn nhà nằm cuối một con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh, tường vôi bong tróc, sàn nhà phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn pin công suất lớn mà Nam mang theo.

"Trời ạ, Lâm! Cậu định mở tiệm sách hay mở phim trường kinh dị thế?" Nam kêu lên, soi đèn lên trần nhà đầy những vết ố nước.

Vy thì lại nhìn căn phòng với ánh mắt của một kiến trúc sư. Cô chạm tay vào mảng tường gạch thô. "Cấu trúc còn tốt lắm. Nếu biết cách cải tạo, đây sẽ là một không gian rất 'tình'. Lâm, tôi sẽ giúp cậu thiết kế bản vẽ đại tu nơi này."

Lâm ngồi xuống một chiếc thùng gỗ cũ, nhìn hai người bạn của mình. Cậu cảm thấy đây là lúc để gỡ bỏ lớp mặt nạ cuối cùng. Cậu chậm rãi tháo chiếc găng tay đen ở tay phải ra.

Dưới ánh đèn pin của Nam, Vy và Nam sững sờ. Trên mu bàn tay của Lâm là một vết sẹo chằng chịt, kéo dài từ cổ tay đến tận các đốt ngón tay. Đó không phải là vết thương do tai nạn bình thường. Nó giống như vết thương do một vật sắc nhọn đâm vào và kéo lê trong cơn hoảng loạn.

"Đây là lý do tôi không bao giờ quay lại với toán học," Lâm nói, giọng cậu bình thản đến đau lòng. "Cái đêm mất điện trước kỳ thi năm đó, tôi không chỉ bỏ chạy vì áp lực tinh thần. Tôi đã cố tình cầm lấy mảnh vỡ của lọ hoa bị đổ và tự đâm vào tay mình. Tôi nghĩ rằng nếu tay tôi hỏng, tôi sẽ có lý do chính đáng để không phải cầm bút nữa. Tôi đã tự hủy hoại thiên tài của chính mình để được làm một người bình thường."

Vy che miệng để không bật ra tiếng khóc. Cô không ngờ đằng sau vẻ điềm tĩnh như mặt nước hồ kia lại là một hành động cực đoan đến thế. Nam siết chặt nắm đấm, cậu không thấy sợ hãi, cậu chỉ thấy thương cho người anh em của mình.

"Cậu đã tự giải thoát cho mình bằng nỗi đau," Nam trầm giọng. "Nhưng Lâm này, vết sẹo đó không chứng minh cậu yếu đuối. Nó chứng minh cậu đã khao khát tự do đến mức nào."

Lâm nhìn vết sẹo, rồi nhìn đôi bàn tay lấm lem của Nam và đôi mắt đầy đồng cảm của Vy. "Khi 'Stop & Go' đóng cửa, tôi đã rất sợ. Tôi sợ mình lại rơi vào bóng tối của sự vô định. Nhưng khi nhìn thấy hai người, tôi nhận ra vết sẹo này không còn đau nữa. Tôi muốn dùng đôi tay này để lật những trang sách, để pha cà phê cho những người giống như chúng ta."

"Được! Vậy thì bắt đầu thôi!" Vy lấy trong túi ra một cuộn thước dây. "Nam, cậu lo phần điện nước và dỡ bỏ những mảng tường mục. Tôi lo phần bài trí và ánh sáng. Chúng ta sẽ biến nơi này thành 'Trạm dừng' phiên bản thực thụ. Không ai có thể đóng cửa nó trừ chúng ta."

Đêm đó, ba người không ngồi uống bia hay ăn mì ly trong lặng lẽ. Họ cùng nhau dọn dẹp, tiếng chổi quét sàn, tiếng thước dây kéo sột soạt vang vọng trong căn nhà cũ.

Lâm không đeo găng tay nữa. Cậu cầm chiếc khăn lau sạch lớp bụi trên ô cửa sổ duy nhất hướng ra con hẻm. Phía sau chiếc găng tay đó không còn là một bí mật đáng hổ thẹn, mà là minh chứng cho một cuộc đời mới vừa bắt đầu. Ánh trăng ngoài kia khẽ lọt qua kẽ lá, rọi vào vết sẹo trên tay Lâm, khiến nó lấp lánh như một dải ngân hà nhỏ.

Giai đoạn mới của họ đã thực sự bắt đầu. Không còn là những người lạ tình cờ gặp nhau, họ giờ là những kiến trúc sư của chính cuộc đời mình, bắt đầu từ những vết sẹo và những mảng tường đổ nát.