MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 12: Đêm cuối của sự ngây thơ

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 12: Đêm cuối của sự ngây thơ

1,322 từ · ~7 phút đọc

Mùa thu lùi dần để nhường chỗ cho những cơn gió bấc đầu tiên tràn về thành phố. Đêm nay, ngã tư trước cửa hàng "Stop & Go" bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, khiến ánh đèn đường trở nên mờ ảo và đơn độc. 1 giờ sáng. Không khí bên trong cửa hàng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng lật giấy của Vy và tiếng kim loại va chạm rất khẽ khi Nam kiểm tra lại túi đồ nghề.

Lâm đứng sau quầy, hôm nay cậu không lau dọn hay kiểm kho. Cậu đứng nhìn ra phía cửa kính, nơi sương mù đang bám vào mặt ngoài, tạo thành những giọt nước lăn dài như những vệt nước mắt của màn đêm.

"Này, hai người có cảm thấy đêm nay có gì đó... khác lạ không?" Nam lên tiếng, cậu phá vỡ sự im lặng bằng cách bật nắp một lon bia, nhưng lần này cậu không uống ngay mà cứ để nó sủi bọt trên bàn.

Vy ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ phác thảo, cô cũng buông bút. "Tôi cũng thấy thế. Cảm giác như có một thứ gì đó sắp kết thúc."

Lời nói của Vy vừa dứt thì tiếng chuông cửa kính coong vang lên. Nhưng lần này không phải là một vị khách lạ hay một linh hồn đi lạc. Đó là chú Ba – người quản lý trực tiếp của Lâm tại hệ thống cửa hàng tiện lợi. Chú Ba bước vào với gương mặt đượm buồn, tay cầm một sấp văn bản có đóng dấu đỏ của tập đoàn.

"Lâm này," chú Ba thở dài, đặt sấp giấy lên quầy. "Chú có tin buồn cho cháu. Công ty vừa quyết định tái cơ cấu. Chi nhánh ngã tư này không đạt doanh thu mục tiêu trong quý qua. Họ sẽ đóng cửa cửa hàng này vào sáng sớm ngày kia để chuyển mặt bằng cho một chuỗi hiệu thuốc."

Thông báo ấy rơi xuống không gian yên tĩnh như một quả tạ nghìn cân. Lâm lặng người, bàn tay cậu siết chặt mép quầy đến trắng bệch. Nam và Vy bật dậy, họ đứng sững sờ như vừa bị tước đi ngôi nhà duy nhất của mình.

"Đóng cửa sao?" Nam gằn giọng, bước tới quầy. "Nhưng còn kho hàng phía sau? Còn những người tìm đến đây mỗi đêm thì sao?"

Chú Ba nhìn Nam với ánh mắt cảm thông nhưng lực bất tòng tâm: "Chú xin lỗi, đây là quyết định từ trên tập đoàn. Sáng ngày kia, đội thợ sẽ đến dỡ bỏ biển hiệu. Lâm, cháu có thể chọn chuyển sang chi nhánh ở quận 1, nhưng ở đó không có ca đêm, cháu sẽ làm ca hành chính."

Lâm nhìn lướt qua tờ thông báo. Cậu biết ngày này sớm muộn cũng sẽ tới, nhưng không ngờ nó lại đến vào lúc này – khi họ vừa mới tìm thấy nhau, vừa mới học cách sưởi ấm cho nhau giữa bóng đêm. Cậu quay sang nhìn kho hàng phía sau, nơi chứa đựng giấc mơ xưởng xe của Nam, rồi nhìn bàn gỗ nơi Vy vừa tìm lại được nét vẽ của chính mình.

"Cháu hiểu rồi, chú Ba. Cảm ơn chú đã báo trước," Lâm nói, giọng cậu run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự lịch thiệp cuối cùng.

Khi chú Ba rời đi, một sự im lặng đau đớn bao trùm "Stop & Go". Ánh đèn neon rực rỡ bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Đây là đêm cuối cùng họ còn có thể coi nơi này là "trạm dừng" an toàn tuyệt đối.

"Chúng ta không thể cứ thế mà tan rã được," Vy thốt lên, giọng cô nghẹn ngào. "Nếu không có nơi này, chúng ta sẽ đi đâu lúc 2 giờ sáng? Chúng ta sẽ phải quay về với những căn phòng ngột ngạt, với những tiếng mắng nhiếc và áp lực kia sao?"

Nam nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai của mình. Cậu nhận ra rằng suốt thời gian qua, cậu đã quá dựa dẫm vào cái vỏ ốc mang tên "Stop & Go". Cậu cứ tưởng chỉ cần giấu những lốc máy vào kho hàng của Lâm là giấc mơ của cậu đã an toàn. Nhưng thực tế đã giáng một đòn chí mạng: không có gì là vĩnh viễn nếu mình không tự làm chủ lấy nó.

Lâm tháo chiếc tạp đề nhân viên ra, chậm rãi gấp nó lại và đặt lên mặt quầy. Cậu nhìn hai người bạn, đôi mắt sau lớp kính giờ đây không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà rực lên một quyết tâm mới.

"Đêm nay là đêm cuối cùng của sự ngây thơ," Lâm nói, giọng cậu vang lên dứt khoát. "Chúng ta đã trốn trong bóng tối quá lâu để chữa lành vết thương. Nhưng vết thương chỉ thực sự lành khi chúng ta bước ra ánh sáng mà không còn thấy đau nữa. Cửa hàng này có thể đóng cửa, nhưng 'Câu lạc bộ thức muộn' thì không."

Cậu nhìn Nam: "Nam, cậu không thể giấu xưởng xe ở đây mãi. Đã đến lúc cậu phải tìm một mặt bằng thực sự, ký một bản hợp đồng thực sự bằng cái tên Trịnh Hoàng Nam, chứ không phải một kẻ đi trốn chạy."

Cậu nhìn Vy: "Vy, cậu đã vẽ được cái cây của riêng mình. Ngày mai, hãy mang nó đến nộp cho thầy giáo, không phải để xin điểm, mà để khẳng định: Đây mới là kiến trúc sư Lê Hạ Vy."

Nam và Vy lặng đi. Họ hiểu rằng Lâm nói đúng. Sự biến mất của "Stop & Go" không phải là một sự kết thúc, mà là một cú hích để họ thực sự trưởng thành. Họ đã dành 12 chương truyện để tìm thấy nhau và sưởi ấm cho nhau, giờ là lúc họ phải mang ngọn lửa đó ra ngoài thế giới ban ngày.

"Vậy còn cậu, Lâm?" Vy hỏi khẽ. "Cậu sẽ đi làm ca hành chính sao?"

Lâm mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất kể từ khi họ quen nhau. "Không. Tôi sẽ không quay lại học viện toán học, nhưng tôi cũng sẽ không trốn sau quầy thu ngân nữa. Tôi sẽ mở một tiệm sách cũ kết hợp cà phê đêm. Một trạm dừng của riêng tôi, nơi không ai có quyền đóng cửa nó trừ tôi."

Ba người trẻ đứng cạnh nhau giữa cửa hàng tiện lợi đang đếm ngược những giờ phút cuối cùng. Họ cùng nhau uống cạn lon bia và ly cà phê cuối cùng tại chiếc bàn gỗ quen thuộc. Họ không buồn nữa, vì họ biết rằng tình bạn này không được xây dựng bằng những kệ hàng hay ánh đèn neon, mà bằng sự thấu hiểu giữa những linh hồn đồng điệu.

Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp sương mù, chiếu vào mặt kính cửa hàng, Lâm thực hiện thao tác khóa cửa lần cuối cùng với tư cách nhân viên. Cậu trao chìa khóa lại cho quản lý ca sáng.

Ba người đứng trước cửa hàng, nhìn lên biển hiệu "Stop & Go" lần cuối. Ngày mai, nó sẽ bị tháo xuống. Nhưng trong ký ức của họ, nó sẽ mãi là nơi mà một thiên tài toán học, một cô nàng kiến trúc và một chàng thợ xe đã cùng nhau đi qua những đêm tối nhất của thanh xuân.

"Hẹn gặp lại ở trạm dừng tiếp theo nhé?" Nam rồ ga, mỉm cười.

"Chắc chắn rồi," Vy gật đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Họ tách ra, mỗi người đi về một hướng dưới ánh mặt trời rực rỡ. Giai đoạn 1 của cuộc đời họ khép lại tại đây, để mở ra một chương mới – nơi họ không còn là những người trốn chạy, mà là những người làm chủ định mệnh của chính mình.