MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 11: Ngày Giỗ Và Những Bức Tranh Không Màu

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 11: Ngày Giỗ Và Những Bức Tranh Không Màu

1,031 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời ngày giỗ của chị gái Vy không mưa, nhưng lại xám xịt một màu chì ảm đạm. Không khí trong căn biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố đặc quánh mùi nhang trầm và sự im lặng đến đáng sợ. Vy đứng trước bàn thờ, nhìn vào di ảnh của chị mình – một cô gái có nụ cười rực rỡ nhưng đôi mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm, người mà cả đời Vy đã cố gắng để đuổi theo nhưng chưa bao giờ chạm tới.

"Vy, sao con không thay bộ váy trắng mà mẹ đã chuẩn bị?" Bà Lê, mẹ Vy, bước vào phòng với gương mặt mệt mỏi. "Hôm nay có nhiều bạn bè của chị con đến. Con biết chị con luôn thích sự trang nhã mà."

Vy nhìn xuống bộ đồ đen đơn giản mình đang mặc, đôi bàn tay khẽ siết chặt gấu áo. "Con nghĩ... chị ấy thích con là chính con hơn là một bản sao của chị, mẹ ạ."

Bà Lê khựng lại, đôi mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên xen lẫn thất vọng, rồi bà lặng lẽ quay lưng đi. Vy thở dài. Mỗi bước chân trong căn nhà này đều như dẫm trên mặt kính mỏng. Những bức tranh của chị cô treo đầy dọc hành lang, những bức tranh rực rỡ sắc màu nhưng đối với Vy, chúng lại là những bức tranh không màu, vì cô chẳng thể cảm nhận được gì ngoài sự áp lực.

10 giờ sáng. Khách khứa bắt đầu đông dần. Tiếng xì xào về tài năng của người đã khuất vang lên khắp phòng khách. Vy lẩn ra góc vườn, nơi có cây hoàng lan già cỗi. Cô cảm thấy lạc lõng ngay chính trong ngôi nhà của mình. Đúng lúc cô tưởng chừng như hơi thở mình sắp nghẹn lại vì sự ngột ngạt, thì tiếng chuông cổng vang lên.

Một chiếc xe mô tô phân khối lớn gầm vang từ phía xa, rồi dừng lại ngay trước cổng biệt thự. Vy ngạc nhiên đứng bật dậy.

Nam bước xuống xe, hôm nay cậu không mặc áo khoác da bụi bặm mà chọn một chiếc sơ mi đen đóng thùng chỉnh tề, dù mái tóc vẫn có chút rối vì gió. Theo sau cậu là Lâm, người vẫn trung thành với chiếc sơ mi trắng đơn giản và vẻ mặt điềm tĩnh vốn có. Trên tay Lâm cầm một lẵng hoa thạch thảo trắng – loài hoa giản dị nhưng bền bỉ.

"Hai người... sao lại ở đây?" Vy chạy ra cổng, giọng cô run rẩy vì xúc động.

"Lâm nói hôm nay cô sẽ cần đồng đội," Nam nháy mắt, gạt chân chống xe một cách dứt khoát. "Vả lại, tôi cũng muốn xem cái nơi đã tạo ra 'cô nàng kiến trúc' hay thức đêm của chúng tôi trông thế nào."

Lâm đưa lẵng hoa cho Vy, giọng nói trầm ấm như một liều thuốc an thần: "Đừng sợ. Chúng tôi chỉ đứng ở xa thôi, nếu thấy khó thở quá thì cứ nhìn ra phía cổng."

Sự xuất hiện của Nam và Lâm như một luồng điện lạ lẫm xẹt qua bầu không khí bảo thủ của buổi lễ. Khi Vy dẫn hai người vào thắp nhang, những ánh mắt tò mò và phán xét của họ hàng đổ dồn về phía họ. Bà Lê tiến tới, đôi mày nhíu lại: "Vy, đây là bạn con sao?"

"Dạ, đây là Lâm và Nam. Bạn thân của con," Vy nói, lần đầu tiên cô dõng dạc giới hạn rõ ràng về thế giới riêng của mình trước mặt mẹ.

Buổi lễ tiếp tục với những bài diễn văn ca ngợi tài năng thiên bẩm. Nhưng lần này, Vy không còn cúi đầu. Cô cảm nhận được ánh mắt của Lâm từ góc phòng đang khích lệ mình, và cái dáng vẻ bất cần nhưng vững chãi của Nam như một bức tường thành bảo vệ.

"Thưa mọi người," Vy bất ngờ lên tiếng khi đến lượt mình phát biểu. "Chị con rất tuyệt vời, và con sẽ luôn nhớ về chị. Nhưng hôm nay, con cũng muốn chia sẻ một điều. Con không phải là chị ấy. Con sẽ không vẽ những bức tranh giống chị, con sẽ thiết kế những ngôi nhà – những trạm dừng cho những người mệt mỏi. Đó là con đường của con."

Cả khán phòng lặng đi. Bà Lê sững sờ, chiếc ly trên tay khẽ run. Vy bước xuống, đi thẳng về phía Lâm và Nam. Cô không chờ đợi sự đồng ý hay khen ngợi của bất kỳ ai nữa.

"Đi thôi," Vy thì thầm.

Ba người rời khỏi căn biệt thự khi buổi lễ vẫn chưa kết thúc. Nam rồ ga, chở Vy phía sau, còn Lâm chạy chiếc xe số cũ kỹ của mình bên cạnh. Họ lao đi trên con đường rợp bóng cây, bỏ lại phía sau mùi nhang trầm và những kỳ vọng cũ kỹ.

Họ dừng lại ở một triền đê vắng khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Vy đứng trước gió, hét thật to vào khoảng không bao la. Những giọt nước mắt lăn dài, nhưng lần này không phải là sự u uất, mà là sự giải thoát.

"Cảm ơn hai ông bạn già," Vy cười rạng rỡ, mái tóc bay rối mù trong gió. "Hôm nay là ngày giỗ của chị, nhưng tôi lại thấy như đó là ngày sinh nhật lần thứ hai của chính mình."

Nam bật một lon nước ngọt, đưa cho Vy: "Chúc mừng cô chính thức thoát ly 'hành tinh áp lực'."

Lâm nhìn về phía thành phố đang bắt đầu lên đèn, nơi cửa hàng tiện lợi "Stop & Go" sắp sửa bước vào ca trực của nó. "Ngày mai, những bức tranh của cậu sẽ có màu, Vy ạ. Màu của chính cậu."

Chương 11 khép lại với hình ảnh ba cái bóng trẻ tuổi ngồi bên nhau trên triền đê, giữa ranh giới của ngày và đêm. Họ biết rằng thế giới ban ngày vẫn còn đó những khó khăn, nhưng chỉ cần có nhau, không có bóng ma nào của quá khứ có thể làm họ lùi bước.