Đêm nay, ánh đèn neon của cửa hàng "Stop & Go" không còn đứng yên. Nó nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng tạch tạch khó chịu như một nhịp tim đang rối loạn. Lâm đã thử dùng cây sào gõ nhẹ vào máng đèn nhưng tình hình vẫn không cải thiện. Những luồng sáng trắng xanh cứ thế lúc tỏ lúc mờ, tạo nên một bầu không khí bất ổn bao trùm lên những kệ hàng.
1 giờ 45 phút sáng. Một chiếc ô tô đen bóng bẩy, loại xe sang trọng thường chỉ thấy ở những trung tâm tài chính, đỗ xịch ngay trước cửa. Một người đàn ông bước xuống. Ông ta mặc vest phẳng phiu, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng, toát lên vẻ quyền lực và kỷ luật.
Tiếng chuông cửa kính coong vang lên, nhưng lần này nó nghe trang trọng một cách lạ lùng.
Người đàn ông bước thẳng đến quầy thu ngân. Ông ta không nhìn vào những ly mì hay tủ bia lạnh, mà nhìn thẳng vào Lâm – người đang đứng chết trân sau quầy với chiếc khăn lau tay siết chặt.
"Đã hai năm rồi, Nhật Lâm," người đàn ông lên tiếng. Giọng ông trầm và uy lực, loại giọng nói khiến người ta không thể phớt lờ. "Con định trốn chạy giữa những kệ hàng rẻ tiền này đến bao giờ nữa?"
Nam và Vy, lúc này đang ngồi ở bàn gỗ phía sau kệ bánh ngọt, lập tức cảm nhận được luồng điện căng thẳng. Nam buông chiếc mỏ lết xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Vy thì khẽ thu mình lại, cô nhận ra người đàn ông này: Giáo sư Ngô, người thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo về giáo dục, một chuyên gia đào tạo những thiên tài toán học.
Lâm cúi đầu, đôi mắt sau lớp kính bỗng trở nên vô hồn. "Con không trốn chạy, thưa thầy. Con chỉ đang sống."
"Sống? Đứng bán từng lon nước, thối từng đồng lẻ mà gọi là sống sao?" Giáo sư Ngô đập một xấp tài liệu xuống mặt quầy. "Học viện Toán học quốc tế vừa gửi thư mời lần thứ ba. Họ vẫn dành cho con một suất học bổng toàn phần và vị trí nghiên cứu sinh. Thế giới cần bộ não của con, Lâm ạ. Không phải cái quầy thu ngân này."
Ánh đèn neon lại nhấp nháy mạnh một cái rồi tắt lịm trong vài giây trước khi sáng lại. Trong khoảnh khắc tối tăm ấy, Lâm thấy mình như bị kéo ngược về cái đêm trước kỳ thi quốc tế năm nào. Sự kỳ vọng của người thầy, vinh quang của gia đình, và nỗi sợ hãi về một con số sai lệch khiến cả tòa tháp sụp đổ.
"Con không thể quay lại," Lâm thì thầm, giọng run rẩy. "Cứ mỗi khi nhìn vào những công thức đó, con lại thấy mình không thở được."
"Đó là vì con yếu đuối!" Giáo sư Ngô gằn giọng. "Thiên tài luôn cô đơn và áp lực, con phải vượt qua nó để đạt đến đỉnh cao. Đừng để tuổi trẻ của con chết mòn ở cái ngã tư tối tăm này cùng với... những thành phần bất hảo này."
Ông ta liếc nhìn sang phía Nam và Vy với vẻ khinh miệt rõ rệt.
Nam đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ xê dịch tạo ra tiếng kêu chói tai trên sàn đá. Cậu bước tới quầy, đứng cạnh Lâm, đôi vai rộng lớn như muốn che chắn cho người bạn của mình.
"Này ông già, ông gọi ai là bất hảo?" Nam nhếch mép, ánh mắt đầy thách thức. "Ở đây không có thiên tài hay kẻ thất bại. Ở đây chỉ có những người bạn. Và Lâm không trốn chạy, cậu ấy đang bảo vệ những gì còn lại của bản thân mình khỏi những kẻ như ông đấy."
Vy cũng tiến lại gần, cô nắm lấy tay Lâm. Đôi bàn tay lấm lem vệt chì của cô truyền sang Lâm một hơi ấm thực tại. "Thưa thầy, thầy nhìn thấy bộ não của Lâm, nhưng chúng em nhìn thấy trái tim cậu ấy. Cậu ấy ở đây không phải để chết mòn, mà để chữa lành."
Giáo sư Ngô nhìn ba người trẻ, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi. "Chữa lành? Bằng mì ly và bia sao? Lâm, con có một tuần để suy nghĩ. Xe của học viện sẽ đón con vào sáng thứ Hai tới. Đừng để ta thất vọng thêm một lần nào nữa."
Người đàn ông quay lưng bước đi, để lại một khoảng lặng đầy áp lực. Tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, lạnh lùng và dứt khoát.
Ánh đèn neon dường như cũng kiệt sức, nó nháy thêm vài cái rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối. Một lần nữa, cửa hàng "Stop & Go" chỉ còn lại sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Lâm đổ gục xuống chiếc ghế xoay sau quầy, đầu gục giữa hai tay. Sự điềm tĩnh thường ngày tan biến, chỉ còn lại một chàng trai mười chín tuổi đang run rẩy trước bóng ma của quá khứ.
"Lâm..." Vy khẽ gọi.
"Tôi phải làm sao đây?" Lâm ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn đường hắt vào. "Nếu tôi đi, tôi sẽ lại bị nhốt vào cái lồng của những con số. Nhưng nếu tôi ở lại, tôi sẽ mãi mãi là nỗi thất vọng của mọi người. Tôi... tôi không biết mình là ai nếu không có toán học."
Nam đặt tay lên vai Lâm, siết chặt. "Cậu là Lâm của chúng tôi. Cậu là người đã giúp Vy vẽ bản vẽ dang dở, là người đã giấu cả cái xưởng xe cho tôi. Toán học là thứ cậu giỏi, nhưng 'Stop & Go' là nơi cậu thực sự thuộc về. Đừng đi vì sợ người khác thất vọng, hãy ở lại vì chính cậu muốn thế."
Đêm đó, không ai ngủ. Họ ngồi cạnh nhau trong bóng tối của cửa hàng, bên cạnh ngọn nến nhỏ mà Nam đã thắp lên. Lâm không còn kiểm kê hàng hóa, Vy không vẽ, Nam không lau chùi mỏ lết. Họ chỉ ngồi đó, lắng nghe hơi thở của nhau và tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách bên ngoài.
Lâm nhìn ra ngã tư, nơi ánh đèn đường nhạt nhòa trong màn sương. Cậu nhận ra rằng, ánh đèn neon nhấp nháy kia giống như chính cuộc đời cậu: chao đảo, bất ổn, nhưng vẫn cố gắng tỏa sáng theo cách của riêng mình. Cậu không cần phải là một mặt trời rực rỡ khiến ai cũng phải ngước nhìn, cậu chỉ cần là một ngọn đèn nhỏ đủ để sưởi ấm cho những kẻ đồng cảnh ngộ giữa đêm đen.
"Tôi sẽ không đi," Lâm nói, giọng cậu giờ đây đã lấy lại sự chắc chắn. "Tôi sẽ trả lại suất học bổng đó. Tôi muốn ở lại đây... ít nhất là cho đến khi chúng ta đều ổn."
Vy và Nam mỉm cười. Trong bóng tối, ba cái bóng nương tựa vào nhau, tạo thành một khối vững chắc hơn bất kỳ công thức toán học nào.
Chương 10 kết thúc khi ánh đèn neon bỗng nhiên sáng rực trở lại, không còn nhấp nháy, không còn tiếng kêu tè tè. Nó tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, bao phủ lấy trạm dừng 2 giờ sáng, nơi những linh hồn trẻ tuổi vừa cùng nhau vượt qua một cơn bão lòng.