Thành phố bước vào những ngày cuối thu, không khí ban đêm bắt đầu se lạnh. Sau những biến động của đêm "giải cứu xưởng xe", cửa hàng "Stop & Go" trở nên yên tĩnh lạ thường. Lâm đang cặm cụi dùng bút dạ đen ghi lại danh mục hàng hóa mới trong kho – một cách để cậu canh chừng "gia tài" bí mật của Nam mà không gây chú ý.
2 giờ sáng. Một khung giờ vốn chỉ dành cho những linh hồn lạc lối hoặc những kẻ kiệt sức. Nhưng đêm nay, không gian tĩnh mịch bị phá vỡ bởi những tiếng cười khúc khích và tiếng đế giày cao su nện xuống vỉa hè đầy náo nhiệt.
Tiếng chuông kính coong vang lên một cách hân hoan.
Một nhóm bốn học sinh cấp ba, vẫn còn nguyên bộ đồng phục trường tư thục danh tiếng nhưng chiếc cà vạt đã được nới lỏng, ùa vào cửa hàng như một cơn lốc nhỏ. Hai nam, hai nữ. Gương mặt họ bừng sáng sự phấn khích của những kẻ lần đầu tiên làm điều cấm kỵ: trốn nhà đi chơi đêm.
"Suỵt! Khẽ thôi, nhỡ bố tớ mà biết là tiêu đời luôn đấy!" Một cô bé với mái tóc buộc đuôi ngựa cao thì thầm, nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui khó giấu.
"Lo gì, giờ này ông bà đang ngủ say như sâm rồi. Nhìn kìa, ở đây có cả máy làm kem tươi này!" Cậu con trai cao nhất nhóm reo lên, hào hứng kéo cả bọn đến quầy thực phẩm.
Nam đang ngồi ở bàn gỗ, tay cầm một chiếc mỏ lết nhỏ đang lau chùi, ngẩng đầu lên nhìn. Vy cũng hạ tập phác thảo xuống. Cả hai nhìn nhóm học sinh với một ánh mắt kỳ lạ – một chút ngạc nhiên, một chút hoài niệm, và cả một chút xót xa.
Lâm bước ra sau quầy, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng có thêm vài phần nhẹ nhàng: "Các em muốn dùng gì?"
"Cho bọn em bốn ly mì, hai túi khoai tây chiên cỡ lớn và... ừm, bốn ly Coca thật nhiều đá ạ!" Cậu học sinh đại diện nhanh nhảu gọi món, tay rút ra tờ tiền mới cứng.
Nhóm trẻ kéo nhau ra bàn gỗ, vô tình chọn ngay vị trí cạnh Nam và Vy. Cửa hàng tiện lợi vốn tĩnh lặng giờ đây tràn ngập những câu chuyện về những bài kiểm tra toán khó nhằn, về cậu bạn lớp bên đang thầm thương trộm nhớ, và cả những kế hoạch "thống trị thế giới" ngây ngô của tuổi mười bảy.
"Này, cậu có nghĩ sau này chúng mình vẫn sẽ đi chơi đêm như thế này không?" Một cô bé chống cằm hỏi, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ.
"Tất nhiên rồi! Khi nào bọn mình lên đại học, có xe riêng, chúng mình sẽ phượt khắp cả nước luôn!" Cậu bạn bên cạnh khẳng định chắc nịch.
Vy nghe thấy thế, khẽ mỉm cười cay đắng. Cô nhìn vào chiếc gương nhỏ trong túi xách, thấy một cô sinh viên kiến trúc với đôi mắt thâm quầng và những nỗi lo về ngày giỗ của chị gái. Cô muốn nói với họ rằng: Đại học không chỉ có xe riêng và những chuyến đi, nó còn có những lọ mực đổ tràn lên giấc mơ và những cuộc điện thoại lúc nửa đêm từ mẹ.
Nam cũng dừng tay. Cậu nhìn cậu bé đang hào hứng kể về ước mơ trở thành lập trình viên game. Cậu muốn nhắc nhở rằng: Hãy cẩn thận với những ông bố muốn con mình trở thành giám đốc kinh tế.
Nhưng cả Nam và Vy đều không nói gì. Họ hiểu rằng mỗi lứa tuổi đều có quyền được hưởng thụ sự vô tư của mình, trước khi thực tại gõ cửa.
Bất chợt, cô bé tóc đuôi ngựa quay sang nhìn Vy, rồi nhìn bức phác thảo cái cây kiên cường của cô trên bàn. "Chị ơi, chị vẽ đẹp quá! Chị là họa sĩ ạ?"
Vy hơi giật mình, cô lúng túng đẩy gọng kính: "À không... chị chỉ là sinh viên thôi."
"Oa, sau này em cũng muốn vào trường kiến trúc đấy. Em thích vẽ những ngôi nhà có nhiều cửa sổ thật to để đón nắng," cô bé hào hứng khoe.
Lâm từ sau quầy bước tới, mang theo những ly mì nóng hổi. Cậu nhìn cô bé, rồi nhìn sang Vy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Cậu đặt ly mì trước mặt cô bé học sinh và nói nhỏ: "Cố gắng giữ cái sở thích vẽ những cửa sổ to nhé. Đừng để ai bắt em phải vẽ những bức tường kín mít."
Cô bé ngẩn người ra một giây, không hiểu hết ý của Lâm nhưng vẫn gật đầu cười tươi: "Vâng ạ!"
Đúng 3 giờ sáng, nhóm học sinh rời đi. Tiếng cười nói nhỏ dần rồi tắt hẳn ở cuối phố, trả lại không gian cho sự tĩnh lặng quen thuộc của "Stop & Go".
"Lâm này," Nam lên tiếng, giọng cậu có chút gì đó nghẹn ngào. "Cậu có nhớ năm mình mười bảy tuổi không? Lúc đó tôi cũng từng tin rằng chỉ cần có chiếc xe này, tôi sẽ đi tới tận cùng thế giới."
"Tôi nhớ," Lâm tựa lưng vào kệ hàng, mắt nhìn trần nhà. "Lúc đó tôi tưởng rằng chỉ cần giải được những phương trình toán học phức tạp nhất, tôi sẽ hiểu được quy luật của hạnh phúc."
Vy thở dài, cô vuốt lại mép tờ giấy vẽ. "Chúng ta đều từng là những đứa trẻ không ngủ vì háo hức với tương lai. Còn bây giờ, chúng ta không ngủ vì sợ hãi chính tương lai đó."
"Nhưng ít nhất," Lâm nhìn hai người bạn của mình, ánh sáng neon phản chiếu trong mắt cậu một vẻ ấm áp kỳ lạ. "Chúng ta vẫn đang ở đây. Chúng ta không ngủ để bảo vệ những gì còn sót lại của những đứa trẻ mười bảy tuổi năm ấy. Nam giữ lại xưởng xe, Vy giữ lại nét vẽ riêng mình, và tôi... tôi giữ lại trạm dừng này cho tất cả chúng ta."
Đêm nay, sự xuất hiện của nhóm học sinh không chỉ mang đến tiếng cười, mà còn mang đến một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Rằng thanh xuân dù có trầy xước, dù có mang theo bao nhiêu gánh nặng, thì nó vẫn là phiên bản duy nhất mà họ có.
Lâm lẳng lặng đi đến máy làm kem, tự tay rót ba ly kem tươi nhỏ – thứ mà cậu rất ít khi dùng. Cậu mang đến bàn gỗ, đặt trước mặt Nam và Vy.
"Đêm nay, không bia, không cà phê. Hãy cứ làm những đứa trẻ không ngủ một đêm nữa đi."
Nam bật cười, múc một muỗng kem đầy. Vy cũng vui vẻ đón lấy. Giữa trạm dừng 2 giờ sáng, ba "người lớn" đang loay hoay với cuộc đời bỗng chốc tìm thấy một chút ngọt ngào của tuổi thơ. Ngoài kia, phố phường vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa của những năm mười bảy tuổi dường như vừa được khơi lại, âm thầm nhưng bền bỉ.