MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 8: Lon Bia Của Sự Im Lặng (Phần 2)

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 8: Lon Bia Của Sự Im Lặng (Phần 2)

1,146 từ · ~6 phút đọc

Tiếng động cơ của chiếc xe phân khối lớn không còn gầm rú kiêu hãnh như mọi khi. Đêm nay, nó lịm dần rồi tắt ngấm ngay trước cửa hàng "Stop & Go". Nam không bước vào ngay. Cậu đứng tựa lưng vào yên xe, dưới ánh đèn đường vàng vọt, vò nát một tờ thông báo dán kín dấu đỏ của đơn vị quản lý đô thị.

Kính coong.

Nam đẩy cửa bước vào, hơi lạnh của máy điều hòa phả vào mặt nhưng không làm dịu đi được ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ trong mắt cậu. Cậu đi thẳng đến quầy thu ngân, không lấy bia, cũng chẳng lấy cà phê. Cậu đặt tờ giấy đã bị vò nát lên mặt quầy đá trước mặt Lâm.

"Ông ấy làm thật rồi," Nam nói, giọng khản đặc như có cát trong cổ họng. "Ngày mai họ sẽ đến niêm phong xưởng xe của anh Tư. Danh nghĩa là 'cải tạo đô thị', nhưng thực chất là cha tôi đã mua lại toàn bộ khu đó để xây chung cư. Ông ấy muốn triệt hạ đường sống của tôi, bắt tôi phải bò về nhà xin lỗi và quỳ dưới chân cái ghế giám đốc mà ông ấy đã dọn sẵn."

Lâm cầm tờ giấy lên, vuốt phẳng những nếp nhăn. Đôi mắt cậu nheo lại sau lớp kính. "Cha cậu không chỉ muốn cậu kế nghiệp, ông ấy muốn sở hữu cậu như một tài sản."

Vy cũng vừa đến, cô đặt túi xách xuống bàn và tiến lại gần. Khi đọc được những dòng chữ trên tờ giấy, cô sững người. "Nam... vậy còn chiếc xe cổ mà cậu đang phục chế dở cho cụ già ở ngoại ô thì sao? Cả những món đồ nghề mà cậu tích góp bao nhiêu năm nữa?"

"Tất cả sẽ thành phế liệu nếu ngày mai họ kéo đến," Nam đấm mạnh xuống mặt quầy, tiếng động khiến những hộp kẹo cao su đổ nghiêng ngả. "Tôi có thể mất xưởng, nhưng tôi không cam tâm nhìn những tâm huyết của mình bị xe ủi nghiền nát."

Lâm im lặng một lúc lâu. Cậu nhìn đồng hồ treo tường: 2 giờ 15 phút sáng. Rồi cậu nhìn ra bãi đỗ xe trống trải phía sau cửa hàng tiện lợi – một khoảng sân nhỏ vốn dùng để xe của nhân viên và chứa hàng hóa.

"Cửa hàng này thuộc sở hữu của một tập đoàn bán lẻ mà cha cậu không có cổ phần," Lâm đột ngột lên tiếng, ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng quyết đoán mà Vy và Nam chưa từng thấy. "Và đêm nay, quản lý khu vực sẽ không đến kiểm tra. Tôi có chìa khóa kho hàng phía sau."

Vy tròn mắt nhìn Lâm: "Cậu định..."

"Nam, cậu có bao nhiêu người bạn ở xưởng xe?" Lâm hỏi, cắt ngang sự ngỡ ngàng của Vy.

"Có ba người anh em cùng làm với tôi. Họ cũng đang thức trắng đêm nay để bảo vệ xưởng."

"Tốt. Gọi cho họ đi. Chúng ta có bốn tiếng trước khi trời sáng," Lâm tháo chiếc tạp đề nhân viên ra, đặt nó lên kệ. "Chúng ta sẽ chuyển những gì quý giá nhất về đây. Kho hàng của 'Stop & Go' đêm nay sẽ là xưởng xe bí mật."

Nam nhìn Lâm, rồi nhìn Vy. Một ý tưởng điên rồ, một sự phản kháng quyết liệt chống lại cái thế giới ban ngày đang bóp nghẹt họ.

"Được! Làm thôi!" Nam rút điện thoại ra, tay run lên vì phấn khích.

Trong suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, ngã tư vắng lặng chứng kiến một cuộc di tản thầm lặng nhưng khẩn trương. Nam cùng những người bạn thợ máy dùng xe tải nhỏ vận chuyển những hòm đồ nghề nặng trịch, những lốc máy quý hiếm và cả chiếc xe cổ đang thành hình. Vy không còn là cô tiểu thư kiến trúc mong manh, cô xắn tay áo, cùng Lâm dọn dẹp các thùng hàng để tạo ra một khoảng trống an toàn trong kho.

Lâm điều phối mọi thứ như một người chỉ huy thực thụ. Cậu tận dụng mọi kẽ hở trong kho, tính toán khối lượng sao cho không làm hỏng kết cấu sàn, đồng thời che chắn cẩn thận bằng những tấm bạt màu xanh của cửa hàng. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo của cả ba, nhưng không ai cảm thấy mệt. Trong bóng tối của kho hàng, mùi dầu máy quyện với mùi xà phòng thơm của cửa hàng tiện lợi tạo thành một thứ hương vị của sự tự do.

5 giờ sáng. Chuyến xe cuối cùng rời đi. Kho hàng phía sau "Stop & Go" giờ đây chứa đựng cả một gia tài của niềm đam mê.

Nam ngồi bệt xuống sàn kho, tựa lưng vào một hòm dụng cụ. Cậu bật nắp một lon bia lạnh mà Lâm vừa mang tới. Đây không còn là "lon bia của sự im lặng" đầy cam chịu như những đêm trước. Đây là lon bia của sự chiến thắng.

"Cảm ơn Lâm. Cảm ơn Vy," Nam giơ lon bia lên, gương mặt lấm lem dầu mỡ nhưng đôi mắt sáng rực. "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này."

Vy ngồi xuống cạnh cậu, thở dốc nhưng miệng không ngừng cười. "Cậu nên thấy mặt mình lúc nãy, Nam ạ. Trông cậu cứ như một người hùng trong phim hành động ấy."

Lâm đứng dựa vào cửa kho, nhìn ánh bình minh đang bắt đầu nhuộm hồng những đám mây phía xa. "Sáng mai, cha cậu sẽ thấy một cái xưởng trống rỗng. Ông ấy có thể phá sập những bức tường, nhưng ông ấy không thể tịch thu được cái hồn của xưởng xe đó. Nó đang nằm ở đây, ngay tại trạm dừng này."

Nam hớp một ngụm bia lớn, cảm nhận cái lạnh buốt xuống tận ruột gan. Cậu nhận ra rằng, thanh xuân không phải là việc cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, mà là việc tìm thấy những người đồng đội sẵn sàng điên rồ cùng mình trong bóng đêm.

Quy tắc của nhóm một lần nữa được thực hiện. Khi nhân viên ca sáng đến vào lúc 6 giờ, Lâm lại đeo chiếc tạp đề phẳng phiu, Vy đeo lại chiếc kính gọng tròn, và Nam thản nhiên dắt xe ra về. Không ai biết rằng phía sau cánh cửa kho kia, một giấc mơ vừa được giải cứu.

Ánh mặt trời bắt đầu phủ xuống ngã tư, chiếu vào tờ thông báo niêm phong đã bị vò nát nằm dưới gầm bàn gỗ. Thế giới ban ngày đã trở lại với những luật lệ nghiệt ngã của nó, nhưng bên trong "Stop & Go", ba người bạn đã có một bí mật chung rực rỡ hơn bất kỳ ánh đèn neon nào.