MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 7: Tiếng Chuông Từ Thế Giới Ban Ngày

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 7: Tiếng Chuông Từ Thế Giới Ban Ngày

1,123 từ · ~6 phút đọc

Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, những giọt nước lớn đập liên hồi vào lớp kính cường lực của cửa hàng tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn. 1 giờ 30 phút sáng. Không gian bên trong "Stop & Go" vẫn ấm áp với mùi cà phê mới pha mà Lâm vừa mang ra. Tuy nhiên, sự yên bình đó bị xé toạc bởi một âm thanh lạc quẻ: tiếng rung dồn dập của điện thoại trên mặt bàn gỗ.

Vy khựng lại, cây bút màu nước trên tay cô tạo thành một vệt dài loang lổ trên trang giấy. Cô nhìn màn hình điện thoại đang nhấp nháy tên người gọi: "Mẹ".

Ở trạm dừng này, điện thoại thường chỉ là vật trang trí hoặc công cụ để tra cứu. Tiếng chuông lúc nửa đêm giống như một sứ giả không mời mà đến từ thế giới ban ngày – cái thế giới đầy rẫy những kỳ vọng và sự so sánh mà Vy luôn cố gắng trốn chạy.

Cô ngập ngừng hồi lâu rồi bấm nghe.

"Vâng, con nghe đây mẹ... Vâng, con vẫn đang thức... Con biết rồi, ngày mai là giỗ chị... Không, con không quên... Vâng, con sẽ về sớm."

Vy cúp máy. Gương mặt cô vốn đã xanh xao giờ đây càng trở nên tái nhợt dưới ánh đèn neon. Cô thẫn thờ nhìn vào bức tranh vừa bị hỏng vệt màu. Nam dừng việc xoay lon bia, cậu nhận ra sự run rẩy trong đôi bàn tay của Vy.

"Mẹ cô gọi à?" Nam hỏi khẽ.

Vy gật đầu, môi mím chặt. "Ngày mai là ngày giỗ của chị gái tôi. Đã năm năm rồi, nhưng trong căn nhà đó, thời gian vẫn dừng lại ở cái ngày chị ấy đi mất. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn: căn phòng của chị, những tấm bằng khen, ngay cả mùi nước xả vải trên áo quần cũng phải giống hệt như thế."

Lâm đặt một khay bánh ngọt nhỏ xuống bàn, ánh mắt cậu dịu lại. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

"Mọi người luôn nói chị tôi là một thiên tài hội họa," Vy tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. "Chị ấy là tất cả niềm tự hào của bố mẹ. Còn tôi... tôi chỉ là đứa trẻ đi sau bóng lưng của chị. Khi chị mất đi, bố mẹ không nhìn vào tôi để tìm sự an ủi, họ nhìn vào tôi để tìm kiếm hình bóng của chị. Tôi học kiến trúc không phải vì tôi thích những khối bê tông khô khốc, mà vì đó là ước mơ dang dở của chị ấy. Tôi đang sống một cuộc đời mượn, Lâm ạ. Mỗi bản vẽ tôi thức đêm hoàn thành, thực chất là để trả nợ cho một người đã không còn nữa."

Nam thở hắt ra, cậu dựa lưng vào ghế, mắt nhìn lên trần nhà. "Hóa ra chúng ta đều là những kẻ đóng thế cho những kịch bản mà mình không hề chấp bút."

"Tôi sợ phải về nhà," Vy thú nhận, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống mặt bàn. "Trong ngày giỗ, mẹ sẽ lại nhìn tôi và nói: 'Nếu là chị con, chị ấy chắc chắn sẽ vẽ đẹp hơn thế này'. Tôi yêu chị ấy, nhưng đôi khi tôi thấy mình bị bóp nghẹt bởi sự hoàn hảo của một người đã khuất."

Lâm lau nhẹ mặt bàn, nơi những giọt nước mắt của Vy vừa rơi xuống. "Vy này, cậu có bao giờ nghĩ rằng chị cậu ở trên kia cũng đang cảm thấy đau lòng không? Chị ấy để lại ước mơ là để cậu được tiếp nối niềm vui, chứ không phải để biến cậu thành một cái bóng trong tầng hầm."

Lâm đi vào phía trong quầy, lấy ra một tờ giấy trắng tinh khôi và một bộ chì than loại tốt nhất mà cậu vẫn cất kỹ. Cậu đặt chúng trước mặt Vy.

"Đêm nay, đừng vẽ đồ án nữa. Đừng vẽ cho chị cậu, cũng đừng vẽ cho bố mẹ. Hãy vẽ một thứ gì đó thuộc về Vy. Chỉ Vy thôi. Kể cả đó chỉ là một hình tròn méo mó hay một khoảng đen vô định, miễn là nó bắt đầu từ ý muốn của cậu."

Vy nhìn tờ giấy trắng, rồi nhìn Lâm và Nam. Nam hất hàm cổ vũ: "Vẽ đi. Tôi sẽ ngồi đây canh chừng cho cô. Thằng nào chê xấu tôi đấm thằng đó."

Vy bật cười qua làn nước mắt. Cô cầm cây bút chì lên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô không căn chỉnh tỉ lệ xích, không tính toán điểm nhìn. Cô để tay mình đưa đi theo những cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực.

Cô vẽ một cái cây. Nhưng không phải là một cái cây hoàn hảo trong sách giáo khoa kiến trúc. Đó là một cái cây với những tán lá khẳng khiu, vươn rộng ra đón lấy những tia chớp giữa đêm giông bão. Một cái cây đơn độc nhưng bám rễ sâu vào lòng đất, kiên cường và đầy sức sống.

3 giờ sáng. Mưa đã ngớt. Vy buông bút, nhìn tác phẩm "nổi loạn" đầu tiên của mình. Nó không đẹp theo tiêu chuẩn của chị gái cô, nhưng nó có linh hồn.

"Đẹp đấy," Nam nhận xét thật lòng. "Nhìn nó... giống cô. Nhỏ nhưng lì lợm."

"Cảm ơn hai người," Vy lau mặt, hơi thở đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. "Có lẽ ngày mai tôi sẽ về nhà với một tâm thế khác. Tôi vẫn sẽ là con gái của bố mẹ, vẫn là em của chị, nhưng tôi cũng sẽ bắt đầu là Vy."

Lâm mỉm cười, cậu bắt đầu thu dọn những ly cà phê rỗng. "Thế giới ban ngày có thể bắt cậu phải đóng vai này vai nọ, nhưng trạm dừng này sẽ luôn ghi nhớ bản gốc của cậu. Về nghỉ đi, Vy."

Khi Vy bước ra khỏi cửa, cô không còn cúi gầm mặt xuống vì áp lực nữa. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sau cơn mưa, nơi những đám mây đang tản ra để lộ một vài vì sao mờ nhạt.

Trong cửa hàng, Lâm cẩn thận nhặt lấy tờ giấy nháp mà Vy định vứt đi – nơi có những nét vẽ thử nghiệm đầu tiên của cô. Cậu xếp nó lại, đặt vào chiếc hộp bí mật của mình.

Đêm thứ bảy tại "Stop & Go" kết thúc như thế. Một tiếng chuông điện thoại từ ban ngày đã vô tình giúp một linh hồn ban đêm tìm thấy lối thoát. Lâm nhìn ra ngã tư, thầm nghĩ: Thanh xuân là một cuộc chiến dài, nhưng ít nhất đêm nay, chúng ta đã thắng một trận nhỏ.