Đêm nay, không gian trong cửa hàng "Stop & Go" có phần nặng nề hơn thường lệ. Tiếng sấm rền vang xa xăm từ phía chân trời báo hiệu một trận mưa lớn sắp đổ bộ xuống thành phố. Gió bắt đầu rít qua những khe kính, tạo thành những âm thanh u uẩn như tiếng than vãn.
Lâm đang đứng lau lại những chai thủy tinh trên kệ cao. Nam vẫn ngồi ở góc bàn quen thuộc, nhưng thay vì bia, hôm nay cậu cầm một tách cà phê nóng, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào khoảng không. Vy thì đang loay hoay với đống màu nước, cố gắng phác họa lại dáng vẻ của người đàn ông mang chiếc hộp thiếc đêm qua.
Bụp.
Ánh đèn neon trên trần nhà đột ngột chớp nháy liên hồi, phát ra tiếng kêu tè tè chói tai rồi tắt lịm. Toàn bộ cửa hàng chìm vào một màu đen đặc quánh. Tiếng máy lạnh rì rì thường ngày cũng im bặt, để lại một khoảng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập.
"Lâm? Chuyện gì vậy?" Giọng Vy vang lên, có chút hốt hoảng trong bóng tối.
"Chắc là chập điện do bão thôi. Chờ chút, tôi tìm đèn dự phòng," tiếng Lâm đáp lại từ phía sau quầy thu ngân, nghe vẫn điềm tĩnh lạ thường.
Tuy nhiên, tiếng lạch cạch của Lâm kéo dài hơn dự kiến. Nam bật đèn flash điện thoại lên, ánh sáng trắng xanh yếu ớt cắt ngang màn đêm, rọi thẳng vào gương mặt Lâm. Cậu đang đứng bất động, hai tay bám chặt vào mép quầy, hơi thở dồn dập và gương mặt tái nhợt dưới ánh sáng đèn pin.
"Lâm? Cậu ổn chứ?" Nam đứng dậy, bước nhanh về phía quầy.
Lâm không trả lời ngay. Đôi mắt cậu mở to, nhìn trân trân vào bóng tối phía trước như thể đang thấy một thứ gì đó đáng sợ hơn cả việc mất điện. Phải mất gần một phút, cậu mới gượng gạo thốt lên: "Tôi... tôi không sao. Chỉ là... bóng tối này làm tôi nhớ lại một vài thứ."
Nam và Vy nhìn nhau. Đây là lần đầu tiên họ thấy Lâm mất kiểm soát. Bình thường, Lâm giống như một tảng băng trôi, lạnh lùng và vững chãi. Nhưng trong khoảnh khắc bóng tối bao trùm, tảng băng ấy dường như đang nứt vỡ.
Nam đặt một chiếc nến thơm – thứ mà cậu mang đến từ chiều để "trang trí" góc bàn – lên quầy và châm lửa. Ngọn lửa vàng nhỏ nhoi nhảy múa, xua tan cái lạnh lẽo của ánh đèn flash, tạo ra một vùng sáng ấm áp bao quanh ba người.
"Ngồi xuống đi Lâm," Vy nhẹ nhàng nói, đẩy chiếc ghế gỗ về phía cậu. "Quy tắc ban đêm mà. Bóng tối là nơi an toàn nhất để nói thật."
Lâm ngồi xuống, đôi tay vẫn còn hơi run rẩy. Cậu tháo kính ra, dùng vạt áo tạp đề lau đi lau lại một cách vô thức.
"Tôi từng là một thiên tài toán học," Lâm bắt đầu, giọng cậu nhỏ như tiếng gió thoảng. "Năm mười bảy tuổi, tôi đứng trước kỳ thi quốc tế. Mọi người nói nếu tôi giành huy chương vàng, tôi sẽ là người trẻ nhất lịch sử đạt được điều đó. Gia đình, thầy cô, cả thành phố... họ đặt tất cả kỳ vọng lên vai tôi."
Nam im lặng lắng nghe. Cậu thấy hình ảnh của chính mình trong đó, nhưng ở một mức độ áp lực khủng khiếp hơn.
"Nhưng vào cái đêm trước ngày thi," Lâm tiếp tục, mắt dán chặt vào ngọn nến. "Phòng học của tôi cũng bị mất điện như thế này. Tôi ngồi trong bóng tối, nhìn những công thức toán học nhảy múa trên tường. Đột nhiên, tôi nhận ra mình không nhớ nổi một con số nào cả. Não bộ của tôi giống như một cái máy tính bị cháy cầu chì. Tôi thấy sợ hãi... một nỗi sợ hãi đen đặc. Tôi đã bỏ chạy. Tôi trốn khỏi phòng thi ngày hôm sau, trốn khỏi sự kỳ vọng của mọi người, và trốn cả chính mình."
Vy khẽ chạm vào tay Lâm. "Đó là lý do cậu chọn làm việc ở đây sao? Một nơi không có áp lực, không có những con số?"
Lâm cười buồn. "Ở đây có những con số, nhưng chúng đơn giản hơn nhiều. Hạn sử dụng, giá tiền, tiền thối lại cho khách... chúng không bắt tôi phải trở thành một huyền thoại. Nhưng mỗi khi đèn tắt, tôi lại thấy mình là thằng nhóc mười bảy tuổi năm ấy, đứng trước một hố sâu thăm thẳm của sự thất bại."
Nam vỗ mạnh vào vai Lâm, một cái vỗ tay đầy nam tính và thấu hiểu. "Cậu không thất bại, Lâm. Cậu chỉ là đã chọn cách 'tắt máy' để không bị cháy hoàn toàn thôi. Nhìn xem, cậu đứng đây, cậu giúp Vy vẽ đồ án, cậu nghe tôi lải nhải về mấy cái động cơ. Nếu không có cái 'thằng nhóc mười bảy tuổi bỏ chạy' đó, thì làm gì có Lâm của 'Stop & Go' cho chúng tôi trú chân?"
Ánh nến lung linh hắt lên tường ba cái bóng đang xích lại gần nhau. Bóng tối, vốn là nỗi sợ của Lâm, giờ đây lại trở thành một tấm màn bảo vệ, che chở cho những lời thú nhận đau đớn nhất.
"Cảm ơn hai người," Lâm hít một hơi thật sâu, gương mặt đã lấy lại được chút sắc hồng. "Hóa ra nói ra được... lại nhẹ nhõm đến thế."
Đúng lúc đó, nguồn điện được phục hồi. Hệ thống đèn neon nháy một cái rồi bừng sáng rực rỡ, tiếng máy lạnh lại bắt đầu rì rì hoạt động. Cửa hàng trở lại với vẻ hiện đại, khô khanh thường ngày. Lâm nhanh chóng đeo kính vào, lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh như thể cơn khủng hoảng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhưng Vy và Nam biết, mọi thứ đã khác. Cái mác "nhân viên trực đêm bí ẩn" của Lâm đã được gỡ bỏ, thay vào đó là một người bạn với những vết sẹo rất con người.
"Này, điện có lại rồi, tôi đi pha cà phê cho cả nhóm nhé?" Lâm đứng dậy, giọng nói đã trở lại tông trầm ổn quen thuộc.
"Nhớ cho tôi thêm đường, hôm nay đời đắng quá rồi!" Nam cười lớn, phá tan bầu không khí u uất.
Vy cũng mỉm cười, cô cúi xuống nhìn bức tranh phác họa của mình. Dưới ánh đèn neon rực rỡ, cô không vẽ người đàn ông mang chiếc hộp nữa. Cô vẽ ba cái bóng ngồi cạnh một ngọn nến, với dòng chú thích nhỏ ở góc trang giấy: “Trong bóng tối, chúng ta thấy được ánh sáng của nhau.”
Sơn hà thành phố ngoài kia vẫn đang vật lộn trong cơn mưa tầm tã, nhưng bên trong trạm dừng 2 giờ sáng này, có ba tâm hồn vừa tìm thấy một cách mới để đối mặt với quá khứ của chính mình.