MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 5: Vị Khách Lúc 3 Giờ Sáng - Người Đàn Ông Mang Nỗi Nhớ

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 5: Vị Khách Lúc 3 Giờ Sáng - Người Đàn Ông Mang Nỗi Nhớ

1,258 từ · ~7 phút đọc

3 giờ sáng. Đây là thời khắc mà ranh giới giữa thực tại và mộng mị trở nên mỏng manh nhất. Thành phố dường như nín thở, chỉ còn tiếng máy quét rác tự động rì rì từ phía xa và tiếng lá khô xào xạc bị cuốn vào một góc tường. Trong "Stop & Go", ánh đèn neon trắng bỗng chớp nháy hai nhịp rồi mới trở lại bình thường, làm đổ những bóng dài chập chờn lên kệ hàng.

Lâm đang cúi đầu kiểm kê lại dãy hạn sử dụng trên những hộp sữa. Đôi tay cậu dừng lại khi nghe tiếng chuông cửa kính coong vang lên chậm rãi – một âm thanh quen thuộc đến mức chỉ cần nghe nhịp độ, cậu đã biết đó là ai.

Người đàn ông mang chiếc áo măng tô cũ sờn lại xuất hiện.

Ông bước vào với dáng vẻ của một kẻ vừa đi bộ qua rất nhiều dặm đường của ký ức. Gương mặt ông chằng chịt những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt đục mờ như phủ một lớp sương dày. Nhưng khác với lần trước, hôm nay tay ông không trống không. Ông ôm khư khư một chiếc hộp thiếc cũ, loại hộp đựng bánh quy của những năm thập niên 90, lớp vỏ đã rỉ sét nhiều chỗ.

Nam và Vy, lúc này đang cùng ngồi ở bàn gỗ, cũng tự động dừng lại. Nam đặt lon bia xuống, còn Vy thôi không vẽ nguệch ngoạc nữa. Cả hai nhìn vị khách kỳ lạ này với một sự tôn trọng vô hình dành cho những nỗi đau lớn tuổi.

Người đàn ông tiến đến quầy, đặt chiếc hộp thiếc xuống mặt đá. Tiếng cộp khô khốc nghe như tiếng thời gian gõ nhịp.

"Chàng trai," ông nhìn Lâm, giọng khàn như tiếng lá khô chạm nhau. "Tôi không tìm thấy pháo hoa. Nhưng tôi tìm thấy cái này. Tôi sợ... nếu tôi không đưa cho ai đó giữ giúp, tôi sẽ quên mất nó là gì."

Lâm gật đầu, nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp về phía trung tâm quầy. "Chú cứ để đây. Chú muốn chúng cháu xem cùng chứ?"

Người đàn ông run rẩy mở nắp hộp. Một mùi hương của giấy cũ, của băng keo khô héo và một chút mùi hoa khô từ từ lan tỏa. Bên trong là một mớ những món đồ vặt vãnh: một chiếc kẹp tóc màu hồng đã mất đi vài hạt cườm, một tờ phiếu điểm tiểu học xếp hạng nhất, một tấm ảnh phim màu đã ố vàng chụp một bé gái đang cười rạng rỡ bên một cây kem chảy.

Và dưới cùng, là một cuốn băng cassette nhỏ, trên nhãn có dòng chữ viết tay nắn nót: “Gửi ba - Sinh nhật năm 10 tuổi”.

"Con gái tôi," người đàn ông thốt lên, tay chạm nhẹ vào tấm ảnh. "Nó nói nó muốn trở thành một ngôi sao. Nhưng tôi lại luôn mắng nó vì tội mải chơi, không chịu học toán. Cái đêm đó... cái đêm sinh nhật đó, tôi đã bắt nó ở nhà làm bài tập thay vì đi xem pháo hoa. Nó đã khóc, rồi nó chạy ra khỏi nhà... và tôi chẳng bao giờ thấy nó cười lần nữa."

Cả cửa hàng chìm vào một sự im lặng tê tái. Vy cảm thấy sống mũi mình cay nồng. Cô nhìn tờ phiếu điểm hạng nhất trong hộp, rồi nghĩ đến những bản vẽ kiến trúc mà mình đang liều mạng hoàn thành. Có bao nhiêu sự "hạng nhất" trên đời này đủ để bù đắp cho một nụ cười bị đánh mất?

Nam nắm chặt lon bia, đốt ngón tay trắng bệch. Cậu nhớ đến cha mình, người cũng đang nhân danh "tương lai" để bóp nghẹt những xưởng xe, những động cơ – những thứ "ngôi sao" trong mắt cậu.

"Chú à," Vy bước đến gần quầy, giọng cô run rẩy. "Chú không quên đâu. Chú mang cái hộp này đến đây, nghĩa là chú vẫn đang nhớ nó rất rõ. Chú nhớ cả màu kẹo mút nó thích cơ mà."

Người đàn ông ngước nhìn Vy, đôi mắt già nua lấp lánh một tia sáng nhỏ nhoi. "Cô bé... cô có nghĩ là nó sẽ tha lỗi cho tôi không?"

Lâm đột ngột cúi xuống gầm quầy, lấy ra chiếc máy cassette cũ mà cậu vẫn dùng để nghe đài FM mỗi đêm trực. Cậu cầm lấy cuốn băng từ tay người đàn ông, thổi nhẹ bụi rồi cho vào máy.

Tiếng xoẹt xoẹt của băng từ vang lên, rồi một giọng nói trẻ thơ trong trẻo, có chút ngọng nghịu vang lên khắp không gian yên tĩnh của cửa hàng:

"Ba ơi, hôm nay con được điểm mười nè! Con biết ba bận nên con tự làm bánh kem bằng đất sét cho ba luôn. Con yêu ba nhất trên đời, ba đừng mắng con nữa nha..."

Tiếng máy dừng lại. Người đàn ông gục mặt xuống quầy thu ngân, đôi vai già nua run lên bần bật. Ông không khóc thành tiếng, nhưng nỗi đau phát ra từ ông khiến cả ánh đèn neon cũng dường như nhạt nhòa đi.

Lâm đứng yên, bàn tay cậu đặt nhẹ lên vai người đàn ông. Đó là sự an ủi duy nhất mà một kẻ đứng sau quầy có thể làm.

Lúc này, Lâm chợt nhận ra mình và những người trẻ ở đây khác người đàn ông này ở điểm nào. Họ vẫn còn có "ngày mai" để sửa chữa, vẫn còn có "ban ngày" để đối mặt. Còn người đàn ông này, ông đã vĩnh viễn bị kẹt lại trong một đêm 3 giờ sáng của quá khứ, nơi không có bình minh nào có thể gột rửa được sự hối tiếc.

Khoảng nửa tiếng sau, khi người đàn ông đã bình tĩnh lại, ông cất mọi thứ vào hộp, chỉ để lại chiếc kẹp tóc màu hồng trên quầy.

"Giữ nó giúp tôi nhé," ông mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản hơn. "Tôi đã mang nó đi quá lâu rồi. Để nó lại ở đây... ở trạm dừng này, có lẽ nó sẽ thuộc về một nơi nào đó tốt đẹp hơn trong ký ức của tôi."

Khi vị khách bước ra khỏi cửa, bóng ông tan dần vào màn sương sớm đang bắt đầu phủ trắng ngã tư. Lâm cầm chiếc kẹp tóc, cẩn thận đặt nó vào ngăn kéo bí mật bên cạnh mẩu bút chì của Vy.

Nam thở hắt ra một hơi, cầm lon bia uống cạn nốt những giọt cuối cùng. "Này Lâm, tôi đổi ý rồi. Ngày mai tôi sẽ không chỉ sửa cửa kho cho cậu. Tôi sẽ mang thêm vài thứ đến để trang trí cái góc bàn này. Nó cần một chút gì đó... sống động hơn là mấy cái kệ hàng khô khan này."

Vy nhìn ra cửa sổ, nơi tia sáng đầu tiên của ngày mới đang nhen nhóm. "Chúng ta không được để mình trở thành những người đàn ông mang chiếc hộp thiếc đó, đúng không?"

Lâm gật đầu, tháo kính ra lau. "Đúng vậy. Đêm nay kết thúc ở đây thôi. Về nhà đi, trước khi ký ức của chúng ta kịp cũ đi theo ánh mặt trời."

Tiếng chuông kính coong vang lên lần cuối trong ca trực. Ba người rời khỏi cửa hàng, mỗi người đi về một hướng, nhưng trong túi áo của họ, dường như ai cũng đang nắm giữ một mảnh vụn của lòng can đảm vừa được tìm thấy lúc 3 giờ sáng.