MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Người Lạ Thân QuenChương 4: Lon Bia Của Sự Im Lặng

Những Người Lạ Thân Quen

Chương 4: Lon Bia Của Sự Im Lặng

1,300 từ · ~7 phút đọc

Tiếng động cơ gầm rú xé toạc sự tĩnh lặng của khu phố thượng lưu vào lúc một giờ sáng. Hoàng Nam rồ ga, chiếc xe phân khối lớn lao đi như một con thú bị thương đang cố chạy trốn khỏi chiếc lồng dát vàng. Gió tạt mạnh vào mặt, nhưng nó không lạnh bằng những lời chỉ trích vẫn còn đang vang vọng bên tai cậu.

“Mày là người thừa kế duy nhất của cái gia đình này, không phải một thằng thợ sửa xe lấm lem dầu mỡ!”

Kính coong.

Tiếng chuông cửa hàng "Stop & Go" vang lên một cách mệt mỏi. Nam bước vào, hơi thở còn dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi đan xì. Cậu không đi thẳng đến tủ lạnh như mọi khi mà đổ người xuống chiếc bàn gỗ, đầu gục giữa hai cánh tay. Tiếng kim loại từ dây xích trên quần va xuống ghế nghe chát chúa.

Lâm đang kiểm kho ở phía sau quầy. Nghe tiếng động, cậu ngước nhìn đồng hồ. Sớm hơn mọi ngày mười lăm phút. Và trạng thái của Nam hôm nay không phải là "bất cần" nữa, mà là "đang bùng nổ". Lâm lẳng lặng đi đến tủ lạnh, lấy ra hai lon bia lạnh nhất, sau đó đi tới bàn gỗ. Cậu khẽ đặt một lon trước mặt Nam, lon còn lại cậu tự tay bật nắp.

Xoạch. Tiếng bọt khí sủi lên nghe thật giòn giã giữa không gian im lặng.

"Uống không?" Lâm hỏi, giọng bình thản như mặt nước hồ không gợn sóng.

Nam ngẩng đầu lên. Một vệt dầu máy dính trên gò má, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và phẫn nộ. Cậu nhìn lon bia, rồi nhìn Lâm, sau đó cầm lấy và nốc một hơi dài đến mức cổ họng rung lên bần bật.

"Ông ấy phát hiện ra rồi," Nam nói, giọng khản đặc, mắt dán chặt vào những ánh đèn đường heo hắt ngoài cửa kính. "Xưởng xe của anh Tư bị người của ông ấy tới quấy rối. Ông ấy bảo nếu tôi còn bén mảng tới đó, ông ấy sẽ mua lại cả khu đất đó để san bằng nó."

Lâm ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một tay đặt lên mặt bàn đá lạnh lẽo. Cậu không vội vã đưa ra lời khuyên. Cậu biết Nam không cần lời khuyên. Những kẻ như Nam, sinh ra đã bị vây quanh bởi những người luôn tự cho mình cái quyền "chỉ bảo" họ phải sống sao cho đúng.

"Cảm giác bị tước đoạt thứ duy nhất mình yêu thích... tệ lắm đúng không?" Lâm khẽ nói.

Nam cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự tự giễu. "Tệ nhất là khi người ta nói họ làm thế vì yêu thương mình. Yêu thương gì mà lại muốn bóp nghẹt hơi thở của mình? Lâm này, cậu có bao giờ muốn biến mất không? Kiểu như, chỉ cần nhắm mắt lại rồi khi mở ra, mình là một kẻ vô danh, không họ hàng, không gia thế, chỉ có một cái mỏ lết và đống động cơ cũ?"

Lâm nhìn lon bia trong tay mình. Ánh đèn neon phản chiếu trên vỏ nhôm một dải sáng bạc lấp lánh. Cậu im lặng hồi lâu, dường như câu hỏi của Nam đã chạm vào một vùng ký ức mà Lâm vốn đã khóa chặt.

"Tôi từng có một thời gian dài không muốn mở mắt," Lâm chậm rãi nói, giọng cậu thấp hẳn xuống. "Bởi vì mỗi khi mở mắt, tôi lại thấy mình đang đứng trên đỉnh của một tháp cao, và phía dưới là hàng ngàn người đang chờ đợi tôi bay lên. Nhưng họ không biết tôi không có cánh. Họ chỉ muốn thấy một huyền thoại, chứ không muốn thấy một con người."

Nam ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Lâm chia sẻ một chút về bản thân. Cậu nhận ra, đằng sau vẻ điềm tĩnh của chàng nhân viên trực đêm này là một hố sâu thăm thẳm của sự kỳ vọng, chẳng kém gì cậu.

Đúng lúc đó, Vy đẩy cửa bước vào. Hôm nay cô không mang theo ống đựng bản vẽ. Cô mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình, tay cầm một chiếc túi giấy nhỏ tỏa ra mùi thơm của bánh mì nướng nóng hổi. Vy dừng lại khi thấy không khí giữa hai người bạn có gì đó khác lạ. Cô không hỏi han quá nhiều, chỉ lẳng lặng đặt túi bánh lên bàn.

"Hàng xóm mới dọn đi, họ tặng tôi mấy cái bánh sừng bò. Một mình tôi ăn không hết, mang qua đây 'hủy tang vật' giúp tôi đi," Vy nói, cố gắng làm cho không khí bớt nặng nề.

Cô ngồi xuống, nhìn vết dầu máy trên mặt Nam rồi lấy trong túi xách ra một miếng khăn giấy ướt, đưa cho cậu. "Lau đi. Nhìn cậu lúc này giống như vừa mới từ chiến trường về vậy."

Nam nhận lấy miếng khăn, lau mạnh lên mặt như muốn xóa đi cả những uất ức trong lòng. Cậu cắn một miếng bánh mì, vị bơ thơm lừng lan tỏa, làm dịu đi cái đắng ngắt của lon bia ban nãy.

"Cảm ơn, Vy," Nam thì thầm.

Cả ba ngồi đó, giữa trạm dừng 2 giờ sáng. Không ai nói thêm lời nào về những áp lực ban ngày nữa. Vy lấy trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ và bắt đầu vẽ nguệch ngoạc những đường nét vô định. Nam xoay xoay lon bia, thi thoảng nhìn Lâm như tìm kiếm một sự đồng cảm thầm lặng.

"Nam này," Lâm lên tiếng sau một lúc lâu im lặng. "Nếu ông ấy san bằng xưởng xe này, cậu có thể tìm một xưởng xe khác. Nhưng nếu cậu để ông ấy san bằng ý chí của mình, thì cậu sẽ chẳng còn nơi nào để đi cả."

Nam khựng lại. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đầy những vết chai sần và vết xước do sửa máy, đôi bàn tay mà cha cậu gọi là "thấp kém". Cậu nhận ra, Lâm nói đúng. Sự im lặng của đêm nay không phải là sự trốn chạy, mà là sự tích lũy sức mạnh.

"Ừ," Nam gật đầu, ánh mắt đã lấy lại chút tia sáng vốn có. "Ông ấy có thể mua lại khu đất, nhưng ông ấy không thể mua lại đôi tay của tôi."

Đêm càng về khuya, không gian trong cửa hàng càng trở nên ấm cúng kỳ lạ. Ba người trẻ, với ba nỗi đau khác nhau, ngồi cạnh nhau như những mảnh ghép của một bức tranh dang dở. Tiếng bánh mì giòn tan, tiếng lách cách của đá trong cốc nước, và "lon bia của sự im lặng" đã cùng nhau viết nên một chương mới cho tuổi thanh xuân của họ.

Khi ánh đèn đường ngoài kia bắt đầu mờ đi bởi màn sương sớm, Nam đứng dậy. Cậu không còn lao đi điên cuồng như lúc mới đến. Cậu đội mũ bảo hiểm, nhìn Lâm và Vy một lần cuối.

"Tối mai, tôi sẽ mang vài món đồ nghề qua đây. Tôi nghĩ cái cửa kho của Lâm cần được sửa lại đấy, nó kêu to quá rồi."

Lâm mỉm cười: "Được thôi, tôi sẽ chuẩn bị bia lạnh."

Tiếng xe mô tô của Nam rời đi, lần này âm thanh của nó nghe êm ái và nhịp nhàng hơn, như thể người lái nó đã tìm thấy con đường của riêng mình giữa bóng đêm mịt mùng.

Lâm thu dọn những chiếc túi giấy và lon bia rỗng. Cậu biết, ngày mai sẽ lại là một cuộc chiến mới với tất cả họ. Nhưng ít nhất, tối nay, Nam đã không bị nghiền nát bởi sự im lặng của chính mình.