MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Quý Ông... Chưa LớnChương 1: PHI VỤ "NHỰA HÓA"

Những Quý Ông... Chưa Lớn

Chương 1: PHI VỤ "NHỰA HÓA"

1,244 từ · ~7 phút đọc

Trần Hoàng Nam chỉnh lại gọng kính đen, vuốt phẳng nếp nhăn trên chiếc áo sơ mi may đo cao cấp rồi mới bước ra khỏi xe. Trên tay anh là một chiếc túi giấy thắt nơ trang nhã, loại túi mà người ta thường dùng để đựng rượu vang ngoại hoặc xì gà thượng hạng. Nhưng chỉ Nam mới biết, bên trong lớp giấy gói xa xỉ đó là một con "quái vật" bằng nhựa nặng chưa đầy hai ký – phiên bản Gundam Perfect Grade giới hạn vừa được anh "đấu thầu" thành công từ Nhật Bản.

Giá của nó? Mười lăm triệu đồng. Một con số đủ để Nam thắng một vụ kiện kinh tế nhưng lại đủ để khiến anh bị "tống giam" vào phòng khách nếu vợ anh, Mai, biết được sự thật.

"Bình tĩnh nào Nam, mày là luật sư. Mày có thể biện hộ cho những gã lừa đảo hàng tỷ đồng, không lẽ không lừa được vợ mình về một con robot?" – Nam tự nhủ, hít một hơi sâu rồi mở cửa nhà.

Mùi tinh dầu sả chanh thơm mát bao trùm không gian. Mai đang ngồi trên sofa, tay lướt máy tính bảng, mắt đeo kính cận. Chị là trưởng phòng nhân sự của một tập đoàn lớn, người có khả năng đọc vị ứng viên chỉ qua một cái nháy mắt. Đối với Nam, Mai không chỉ là vợ, chị còn là "Thẩm phán" tối cao của cuộc đời anh.

"Anh mới về." – Nam nói, giọng điệu điềm tĩnh như đang trình bày luận cứ tại tòa.

Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo dừng lại ở chiếc túi trên tay anh: "Lại là... nhựa à?"

"À, không hẳn." – Nam nhún vai, nụ cười nửa miệng chuyên nghiệp hiện lên – "Hôm nay ký xong hợp đồng với bên đối tác sản xuất linh kiện máy móc, họ tặng anh món quà lưu niệm. Bảo là hàng tồn kho, quà tặng kèm cho khách hàng thân thiết ấy mà."

Mai đứng dậy, bước lại gần chiếc túi. Nam cảm thấy mồ hôi sau gáy bắt đầu rịn ra. Nếu bây giờ Mai bắt anh mở túi ra và tra cứu mã sản phẩm trên mạng, sự nghiệp "quý ông lịch lãm" của anh sẽ sụp đổ trong tích tắc.

"Quà tặng kèm mà đóng gói sang thế này sao?" – Mai nheo mắt.

"Thế mới gọi là dịch vụ chăm sóc khách hàng của người ta." – Nam nhanh chóng lách người qua, hướng về phía cầu thang – "Anh mang lên phòng làm việc cất nhé, để đây chật nhà."

"Nam này." – Giọng Mai vang lên từ phía sau khiến anh đứng hình – "Em nghe nói mấy đồ chơi này giờ đắt lắm đấy. Hôm trước đồng nghiệp em bảo chồng cô ấy mới mua một con tương tự mất gần mười triệu."

Nam cười khẩy, giọng đầy châm biếm: "Mười triệu? Điên rồ thật. Anh thà dùng tiền đó đi đầu tư chứng khoán còn hơn. Con này chắc tầm... hai trăm nghìn là cùng. Nhựa mà em, toàn là polyme rẻ tiền thôi."

Khi cánh cửa phòng làm việc đóng lại và tiếng khóa "cạch" một cái khô khốc vang lên, Nam mới thực sự thở phào. Anh thả mình xuống chiếc ghế da, cẩn thận lấy con Gundam ra khỏi hộp. Đôi mắt anh rực sáng, không còn vẻ mệt mỏi của những bản hợp đồng khô khan. Anh lấy ra một bộ kìm chuyên dụng, bộ dũa mài và nhíp gắp.

Đối với Nam, căn phòng này là một thánh đường. Nơi đây, anh không cần phải là "Luật sư Trần", không cần phải gồng mình gánh vác kỳ vọng của cha mẹ hay sự nghiêm túc của xã hội. Dưới ánh đèn bàn, anh bắt đầu tỉ mẩn cắt từng chi tiết nhựa siêu nhỏ. Anh dùng nhíp dán từng miếng decal bé xíu bằng hạt gạo lên cánh tay của mô hình, sự tập trung cao độ đến mức hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.

Sự tỉ mỉ này vốn là thế mạnh giúp anh chưa bao giờ thua trong một vụ kiện nào, nhưng trớ trêu thay, đỉnh cao của sự tỉ mỉ ấy lại đang được dùng để lắp ráp một món đồ chơi.

Bỗng nhiên, điện thoại rung lên trên bàn. Một tin nhắn nhảy ra từ nhóm chat "Hội Khoai Tây": Bình Giám Đốc: "Hôm nay có lô hàng mới. Vợ tôi vừa dọn tủ quần áo, tôi cảm giác chiếc xe địa hình 1:10 của mình sắp bị lên đoạn đầu đài rồi. Có ai ra quán Minh không?"

Nam mỉm cười, tay vẫn không rời chiếc kìm cắt nhựa. Anh nhắn lại bằng một tay: Nam Luật Sư: "Đang bận 'rửa tiền'. Vừa báo giá 200k cho con PG giới hạn. Nếu lộ chuyện, anh em nhớ chuẩn bị vòng hoa."

Khoa Bác Sĩ: "Lạy ông. Ông là luật sư mà báo giá láo thế thì luật pháp nào độ được ông? Tôi vừa phải giả vờ hỏng dây mạng để vợ không bắt được đang leo rank đây. Ra quán Minh đi, tôi cần một ly cà phê trước khi phát điên với đống hồ sơ bệnh án."

Minh Độc Thân: "Lên nhạc rồi nhé các quý ông. Mật mã cũ: 'Hôm nay có lô hàng mới'. Ai đến muộn trả tiền nước."

Nam nhìn con mô hình đang thành hình dang dở trên bàn. Một cảm giác tội lỗi nhẹ chạy qua tâm trí khi nghĩ về Mai đang ngồi một mình dưới nhà, nhưng ngay lập tức, cái tôi "đứa trẻ" trong anh lại trỗi dậy. Anh cần không gian này. Đàn ông ở tuổi ba mươi lăm, ngoài kia là giông bão, về nhà là trách nhiệm, chỉ có ở đây, bên những mảnh nhựa vô tri, anh mới cảm thấy mình thực sự được tự do.

Nam đứng dậy, chỉnh lại chiếc cà vạt, soi gương để đảm bảo mình vẫn là một quý ông hoàn hảo. Anh mở cửa phòng, hét vọng xuống lầu: "Mai ơi, anh ra quán Minh gặp khách hàng một chút nhé. Vụ này quan trọng lắm!"

"Khách hàng hay là lũ trẻ con to xác kia?" – Tiếng Mai vọng lên, có chút thở dài nhưng không ngăn cản.

Nam không trả lời, anh vội vã chạy xuống cầu thang, bước đi nhẹ tênh như vừa trút bỏ được một tảng đá ngàn cân. Ngoài kia, phố xá đã lên đèn, và ở một góc phố nhỏ, ba "đứa trẻ" khác đang chờ anh để cùng nhau diễn tiếp vở kịch của những người trưởng thành.

Trên chiếc bàn trà ở quán cà phê Acoustic, bốn người đàn ông vận vest, thắt cà vạt, trông như thể đang thảo luận về một dự án bất động sản nghìn tỷ. Nhưng thực tế, trên bàn lại là một chiếc xe điều khiển từ xa bị gãy phuộc, một chiếc tay cầm PS5 bị liệt nút và một đống truyện tranh vừa được lùng sục từ hiệu sách cũ.

Nam bước vào, đặt chiếc cặp da lên bàn, dõng dạc nói: "Báo cáo anh em, phi vụ 'Nhựa hóa' giai đoạn một đã thành công tốt đẹp. Thẩm phán Mai đã phê duyệt mức giá 200 nghìn."

Cả bọn cười rộ lên, những tiếng cười sảng khoái mà có lẽ ở cơ quan, họ chẳng bao giờ dám để lộ. Đêm nay, họ lại là những quý ông... chưa lớn.