Nếu Trần Hoàng Nam coi phòng làm việc tại gia là "thánh đường", thì đối với Lê Gia Bình, căn phòng giám đốc chi nhánh ngân hàng của anh lại là một mê cung đầy rẫy sự mâu thuẫn. Một bên là tủ kính chứa đầy bằng khen, cúp vinh danh và những tệp hồ sơ tín dụng dày cộp; bên còn lại, ẩn sâu trong ngăn kéo cuối cùng của hộc tủ gỗ gụ được khóa bằng hai lớp mã, là "linh hồn" thực sự của anh.
Bình thở dài, nới lỏng chiếc cà vạt đang siết chặt lấy cái cổ hơi đầy đặn của mình. Anh vừa kết thúc cuộc họp giao ban kéo dài ba tiếng đồng hồ về nợ xấu và chỉ tiêu huy động vốn. Nhìn đồng hồ, đã là 12 giờ 15 phút trưa. Nhân viên đã lục đục đi ăn, hành lang bắt đầu yên tĩnh.
Đây là khoảnh khắc vàng.
Bình đứng dậy, khóa trái cửa phòng. Anh quỳ gối xuống sàn thảm nhung, một động tác khá vất vả với cái bụng bia đang ngày một lớn dần, nhưng gương mặt anh lại rạng rỡ như một đứa trẻ sắp được quà. Anh xoay mã khóa, kéo ngăn kéo bí mật ra. Một chiếc xe địa hình điều khiển từ xa (RC Car) tỷ lệ 1:10, màu cam rực rỡ với những vết xước "đầy kiêu hãnh" hiện ra. Đây là con TRX-4 mà anh đã bí mật chi gần ba mươi triệu đồng để nâng cấp bộ trục bằng đồng và hệ thống phuộc nhún thủy tinh.
"Nào, cục cưng, hôm nay chúng ta chinh phục đỉnh Everest dưới gầm bàn nhé," Bình thì thầm.
Anh dùng những chồng hồ sơ tín dụng của những công ty đang nợ quá hạn, xếp thành một dãy núi nhấp nhô dưới gầm bàn làm việc. Anh chêm thêm vài cuốn danh bạ cũ và hai chiếc gạt tàn pha lê để tạo ra các chướng ngại vật hiểm hóc. Đối với các nhân viên, đó là đống giấy tờ khô khan, nhưng qua lăng kính của Bình, đó là những vách đá dựng đứng đòi hỏi sự khéo léo của một tay đua lão luyện.
Bình cầm lấy bộ điều khiển, ngón trỏ khẽ bóp cò. Tiếng động cơ điện rít lên khe khẽ. Chiếc xe bắt đầu leo lên "núi hồ sơ". Hệ thống treo hoạt động hoàn hảo, bốn bánh xe co bóp nhịp nhàng vượt qua gáy của cuốn báo cáo tài chính quý III.
"Đúng rồi... tốt lắm..."
Khi chiếc xe đang ở trên đỉnh cao nhất của chồng hồ sơ – tức là đỉnh Everest trong trí tưởng tượng của Bình – thì một tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
"Anh Bình ơi, em gửi anh ký gấp tờ trình giải ngân cho bên công ty Thiên Mã!"
Đó là giọng của Lan, cô thư ký có đôi tai thính nhất chi nhánh. Bình giật bắn mình, ngón tay lỡ bóp mạnh cò điều khiển. Chiếc xe cam rực rỡ "bay" từ đỉnh hồ sơ xuống sàn, đập mạnh vào chân bàn phát ra tiếng cộp khô khốc.
"Anh Bình? Anh có trong đó không? Sao em nghe tiếng gì như tiếng va chạm ấy ạ?"
Bình luống cuống như một kẻ trộm bị bắt quả tang. Anh nhanh chóng vồ lấy chiếc xe, nhét đại vào ngăn kéo, đá đống hồ sơ sang một bên rồi vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi, vớ lấy cây bút máy đặt lên bàn.
"À... Anh đây! Đợi chút, anh đang... kiểm tra lại két sắt. Vào đi!"
Cánh cửa mở ra, Lan bước vào với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cô liếc nhìn gầm bàn, nơi một cuốn báo cáo tài chính vẫn còn nằm chỏng chơ dưới đất.
"Sếp... sao hồ sơ lại nằm dưới đấy ạ?"
Bình cười hì hì, lau mồ hôi trên trán: "À, tại anh mải đọc quá, nó trượt tay rơi xuống. Tuổi tác rồi, tay chân lóng ngóng quá."
Sau khi Lan rời đi với tệp hồ sơ đã ký, Bình ngồi phịch xuống ghế, tim vẫn còn đập thình thịch. Anh kéo chiếc xe ra kiểm tra. Một bên phuộc nhún đã bị xì dầu. Tim Bình đau như cắt. Món đồ chơi này, đối với anh, còn quý giá hơn cả những bảng doanh số mà anh phải báo cáo hàng tháng.
Anh mở điện thoại, gửi một tin nhắn đầy bi thương vào nhóm "Hội Khoai Tây": Bình Giám Đốc: "Tai nạn nghề nghiệp rồi anh em ơi! 'Cục cưng' của tôi vừa rơi từ đỉnh Everest xuống vực. Gãy phuộc rồi. Có ai biết chỗ nào sửa kín đáo không? Vợ tôi mà thấy bộ đồ nghề sửa xe trong nhà là tôi 'đăng xuất' khỏi trái đất luôn."
Nam Luật Sư: "Ông làm giám đốc kiểu gì mà để xe rơi? Quy trình an toàn đâu? Chia buồn nhé, nhưng tôi đang bận dán decal cho con robot 200k của tôi rồi. Tối gặp ở quán Minh."
Khoa Bác Sĩ: "Gãy phuộc à? Mang qua đây tôi dùng dao mổ 'phẫu thuật' cho. Nhưng phí là một bữa lẩu nhé. Mà này Bình, ông có thấy chúng ta càng già càng... lén lút không?"
Bình nhìn dòng tin nhắn của Khoa rồi ngẩn người ra. Đúng là càng già, họ càng phải lén lút. Bình là một giám đốc ngân hàng quyền lực, người quyết định vận mệnh của hàng trăm doanh nghiệp, nhưng lại không thể công khai thừa nhận mình thích chơi xe đồ chơi. Trong mắt xã hội, ở tuổi này, Bình phải thích chơi golf, sưu tầm đồng hồ hiệu hoặc hút xì gà. Nếu người ta biết ông giám đốc ngân hàng Lê Gia Bình dành giờ nghỉ trưa để bò dưới gầm bàn đua xe điều khiển, uy tín của anh sẽ tan thành mây khói trong một nốt nhạc.
Nỗi sợ lớn nhất của Bình không phải là nợ xấu tăng cao, mà là sự phát hiện của vợ anh – Hương. Hương là một người phụ nữ thực tế và nghiêm túc đến mức cực đoan. Đối với cô, tiền bạc phải đổ vào bất động sản, vào việc học của con cái hoặc vào những chuyến du lịch sang chảnh để khoe trên Facebook. Những thứ nhựa và kim loại có điều khiển từ xa trong mắt cô chỉ là rác rưởi lãng phí thời gian.
Chiều hôm đó, Bình rời cơ quan sớm hơn thường lệ. Anh bọc chiếc xe bị hỏng vào một chiếc túi nilon đen, giấu kỹ sau cốp xe ô tô như thể đang vận chuyển hàng cấm. Khi đi ngang qua phòng khách nhà mình, thấy Hương đang ngồi xem tivi, Bình cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể:
"Em yêu, tối nay anh có hẹn với đối tác bên xây dựng, chắc về hơi muộn nhé."
Hương không quay đầu lại, chỉ buông một câu lạnh lùng: "Lại là đối tác hay là mấy ông bạn 'trẻ con' của anh? Em nhắc trước, sao kê thẻ tín dụng tháng này có mấy khoản chi lạ ở cửa hàng Hobby gì đó, anh liệu mà giải thích."
Bình đứng tim. Anh lắp bắp: "À... chắc là lỗi hệ thống... Để anh kiểm tra lại với bên bộ phận thẻ..."
Anh chuồn lẹ ra xe, lòng thầm nhủ: "Lỗi hệ thống cái gì chứ, là lỗi tại mình không kiềm chế được trước bộ phuộc nhún màu xanh titan đó mà!"
Đến quán Acoustic của Minh, Bình thấy Nam và Khoa đã ngồi sẵn. Trên bàn là một đống linh kiện hỗn độn. Nam đang cầm nhíp, Khoa đang cầm chiếc kính lúp của bác sĩ, còn Minh thì đang pha cà phê nhưng mắt vẫn dán vào cuốn truyện tranh mới nhập.
"Đến rồi à, gã giám đốc tội nghiệp?" Minh cười trêu chọc.
Bình đặt chiếc túi đen lên bàn như một nghi thức tang lễ: "Cứu nó đi anh em. Nó là niềm vui duy nhất của tôi sau đống chỉ tiêu huy động vốn đấy."
Họ quây lại quanh chiếc xe hỏng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của quán cà phê, bốn người đàn ông thành đạt, tóc đã lốm đốm vài sợi bạc, cùng nhau tỉ mẩn sửa chữa một chiếc xe đồ chơi. Không ai phán xét ai, không ai cười nhạo niềm đam mê "trẻ con" của người khác. Vì họ biết, chỉ ở đây, họ mới thực sự được sống thật với chính mình.
"Bình này," Nam vừa lắp lại chiếc lò xo vừa nói, "Ông có nghĩ một ngày nào đó chúng ta sẽ chán những thứ này không?"
Bình nhìn chiếc xe đang dần được hồi sinh, cười híp mắt: "Chừng nào tim còn đập, thì bánh xe còn quay ông ạ. Người lớn chỉ là những đứa trẻ có nhiều nếp nhăn hơn thôi."
Đêm đó, trong quán nhỏ đầy mùi cà phê và nhựa mới, tiếng cười của họ át cả tiếng nhạc Acoustic trầm buồn, như thể thế giới đầy áp lực ngoài kia chưa từng tồn tại.