MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Quý Ông... Chưa LớnChương 3: CA PHẪU THUẬT VÀ TAY CẦM PS5

Những Quý Ông... Chưa Lớn

Chương 3: CA PHẪU THUẬT VÀ TAY CẦM PS5

1,092 từ · ~6 phút đọc

Nguyễn Đăng Khoa nhìn chằm chằm vào màn hình monitor đang nhảy số liên tục. Trong phòng mổ vô trùng, dưới ánh đèn không hắt bóng, anh là một vị thần sở hữu "đôi bàn tay vàng". Chỉ với một đường rạch mảnh như sợi chỉ, anh có thể tái cấu trúc lại sự tự tin cho một con người. Khẩu hiệu của anh là "Đẹp chuẩn đến từng milimet", và thực tế, Khoa chưa bao giờ để sai số đó vượt ngưỡng cho phép.

"Dao mổ số 10," Khoa ra lệnh, giọng bình thản đến mức lạnh lùng.

Các y tá và phụ mổ nhìn anh với sự ngưỡng mộ tột độ. Một vị bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ tài hoa, lịch lãm, lại có một gia đình kiểu mẫu với cô vợ là giảng viên đại học. Khoa chính là định nghĩa sống của sự thành đạt. Nhưng khi ca mổ kéo dài 5 tiếng kết thúc, khi Khoa tháo bỏ lớp găng tay cao su và khẩu trang, vẻ đạo mạo ấy tan biến nhanh hơn cả hơi sương.

Khoa bước vào phòng nghỉ cá nhân, khóa trái cửa. Anh rút từ trong ngăn tủ đựng hồ sơ bệnh án ra một vật thể hình chữ V màu trắng đen bóng bẩy: chiếc tay cầm DualSense của PS5.

"Chết tiệt, cái nút Analog bên trái lại bị trôi (drift) rồi," Khoa lẩm bẩm, gương mặt lộ rõ sự lo lắng còn hơn cả lúc đối mặt với một ca biến chứng.

Đêm qua, khi đang ở giai đoạn gay cấn nhất của trận chung kết giải đấu online, nhân vật của Khoa bỗng nhiên tự chạy đâm đầu vào tường chỉ vì cái nút chết tiệt này bị kẹt. Kết quả? Anh bị đối thủ hạ gục trong vòng một nốt nhạc, kèm theo đó là một tràng "văng tục" vang dội cả căn hộ chung cư cao cấp. Vợ anh, Ngọc, đã xém chút nữa thì tịch thu luôn dây nguồn nếu anh không kịp dùng chiêu "anh bị stress vì áp lực bệnh viện" để chữa cháy.

Khoa trải một tấm lót xanh chuyên dụng dùng trong y tế lên bàn làm việc. Anh không dùng bộ sửa chữa điện tử thông thường. Thay vào đó, anh bày ra bộ dụng cụ tiểu phẫu: kẹp phẫu thuật, dao mổ siêu nhỏ và một chiếc kính lúp phóng đại 10 lần.

"Nào, bệnh nhân DualSense, chúng ta bắt đầu ca mổ," Khoa thì thầm, đôi mắt rực lên sự phấn khích kỳ lạ.

Từng động tác của anh cực kỳ chuẩn xác. Anh lách mũi dao vào khe hở của tay cầm, tách lớp vỏ nhựa một cách nhẹ nhàng để không để lại bất kỳ vết trầy xước nào. Với Khoa, một vết xước trên tay cầm game cũng đau đớn như một vết sẹo lồi trên mặt bệnh nhân vậy. Anh tỉ mẩn làm sạch bụi bẩn trong bộ cảm biến, bôi một chút dầu chuyên dụng với sự khéo léo của một người chuyên nối mạch máu li ti.

Vừa làm, anh vừa đeo tai nghe để tham gia cuộc họp "hội nghị bàn tròn" trên Zalo với hội Khoai Tây.

Khoa Bác Sĩ: "Bình, xe ông gãy phuộc là nhẹ rồi. Tôi đang phải mổ nội soi cho con PS5 đây. Các ông có hiểu cảm giác đang leo rank mà nhân vật nó cứ quay vòng vòng như bị tiền đình không?"

Bình Giám Đốc: "Ông còn sướng, tôi phải giấu con xe trong túi rác để mang ra khỏi nhà đấy. Vợ tôi vừa hỏi sao dạo này anh đi đổ rác lâu thế."

Nam Luật Sư: "Mấy ông làm ăn thiếu quy trình quá. Khoa, ông dùng cồn y tế lau đi, sạch lắm. Tiện thể ông xem hộ tôi cái khớp con Gundam của tôi nó hơi lỏng, tối mang qua Minh phẫu thuật luôn nhé."

Khoa bật cười, một nụ cười sảng khoái hiếm hoi sau một ngày dài ngửi mùi thuốc sát trùng. Anh nhận ra, dù họ là luật sư, giám đốc hay bác sĩ, thì khi đối diện với những món đồ chơi này, họ đều bình đẳng như nhau. Họ đều là những kẻ mộng mơ đang cố thủ trong pháo đài tuổi thơ của chính mình.

"Khoa ơi, anh xong chưa? Em làm xong món sườn xào chua ngọt anh thích rồi này!"

Tiếng của Ngọc vang lên ngoài cửa phòng làm việc ở nhà (sau khi Khoa đã lẻn về từ bệnh viện sớm). Khoa giật mình, tay run nhẹ khiến chiếc nhíp suýt rơi vào bo mạch. Anh nhanh chóng lắp ráp các chi tiết lại. Một vị bác sĩ có thể khâu vết thương trong 10 phút, nhưng Khoa chỉ mất đúng 3 phút để khiến chiếc tay cầm trở lại trạng thái hoàn hảo như mới.

Anh giấu chiếc tay cầm vào hộp đựng, ném bộ dụng cụ y tế vào ngăn kéo, rồi mở cửa với gương mặt "mệt mỏi vì cống hiến".

"Anh xong rồi đây. Hôm nay ca mổ căng thẳng quá em ạ, may mà mọi chuyện đều tốt đẹp," Khoa nói, ôm lấy vai vợ với sự ngọt ngào đầy tính toán.

"Tốt đẹp là tốt, nhưng anh bớt la hét khi chơi game đi nhé. Hàng xóm lại tưởng bác sĩ Khoa bị... vấn đề thần kinh đấy," Ngọc vừa cười vừa nhắc nhở.

Khoa cười trừ, lòng thầm nghĩ: "Thần kinh sao được, đó là bản năng chiến đấu của một chiến binh trong Elden Ring đấy chứ!"

Bữa cơm diễn ra trong sự ấm cúng, nhưng tâm trí Khoa đã bay về quán cà phê của Minh. Anh cần phải mang "bệnh nhân" này đi kiểm tra thực tế bằng một trận đấu sòng phẳng với hội bạn. Đối với Khoa, game không chỉ là trò tiêu khiển, đó là nơi duy nhất anh không phải đóng vai "người cứu thế" trong bộ blouse trắng. Ở đó, anh có quyền thất bại, có quyền tức giận, và có quyền được là chính mình – gã thiếu niên Nguyễn Đăng Khoa của hai mươi năm trước.

Trước khi ra khỏi nhà với lý do "đi hội chẩn ca khó", Khoa không quên liếc nhìn chiếc Switch đang nằm im lìm trong góc. Anh tự nhủ, ngày mai mình sẽ mua thêm một chiếc tay cầm nữa, nhưng tất nhiên, sẽ báo giá với Ngọc là "hàng thanh lý từ phòng nghỉ bệnh viện".

Hội những đứa trẻ chưa lớn, hôm nay lại có thêm một ca "hội chẩn" đầy kịch tính tại quán Minh.