MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Quý Ông... Chưa LớnChương 4: QUÁN CÀ PHÊ "CĂN CỨ ĐỊA"

Những Quý Ông... Chưa Lớn

Chương 4: QUÁN CÀ PHÊ "CĂN CỨ ĐỊA"

1,299 từ · ~7 phút đọc

Quán cà phê Acoustic của Minh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở trung tâm thành phố. Không biển hiệu đèn LED sặc sỡ, không quảng cáo rầm rộ, nó ẩn mình sau những lùm dây leo rậm rạp và một cánh cửa gỗ cũ kỹ chỉ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khi có người đẩy vào. Đối với khách vãng lai, đây chỉ là một quán cà phê hoài cổ trầm mặc. Nhưng đối với ba gã bạn thân còn lại, đây là "Căn cứ địa" – khu vực phi quân sự duy nhất, nơi những đạo luật của các bà vợ và những chuẩn mực đạo mạo của xã hội hoàn toàn mất hiệu lực.

Minh độc thân đứng sau quầy bar, chiếc tạp dề bằng da bò lấm lem vết cà phê không che được chiếc áo thun in hình biểu tượng của Batman. Anh đang tỉ mỉ pha một ly Cold Brew, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào một xấp bản thảo truyện tranh vừa được "đào" về từ một hiệu sách cũ.

Cánh cửa gỗ mở tung. Nam bước vào đầu tiên, bộ vest vẫn chỉnh tề nhưng chiếc cà vạt đã được nới lỏng đến mức tối đa. Theo sau là Bình với vẻ mặt lo âu, tay ôm khư khư chiếc túi nilon đen chứa "cục cưng" gãy phuộc. Cuối cùng là Khoa, vị bác sĩ phẫu thuật vừa rời khỏi phòng mổ với nụ cười đắc ý của một kẻ vừa thực hiện thành công một phi vụ vượt ngục.

"Hôm nay có lô hàng mới!" – Nam dõng dạc hô vang mật mã.

Minh ngẩng lên, nụ cười ranh mãnh hiện rõ: "Vào đi các đại gia. Hôm nay 'lô hàng' là trà gừng giải nhiệt cho các quý ông đang bốc hỏa vì sợ vợ, hay là cà phê đen đậm đặc để cày đêm đây?"

Họ chọn chiếc bàn tròn lớn nhất ở góc khuất nhất của quán. Ngay khi ngồi xuống, một nghi thức kỳ lạ bắt đầu. Nam rút từ cặp da ra một hộp nhựa đựng những linh kiện Gundam nhỏ xíu. Bình đặt chiếc xe địa hình lên bàn với tiếng thở dài não nuột. Khoa thì trịnh trọng đặt cái tay cầm PS5 đã được "phẫu thuật" xong xuôi xuống cạnh ly cà phê.

Đây là khoảnh khắc kỳ diệu nhất trong ngày. Những người đàn ông này, vốn dĩ buổi sáng phải đối mặt với những hợp đồng triệu đô, những ca mổ sinh tử hay những con số tín dụng khổng lồ, giờ đây lại chụm đầu vào nhau quanh những món đồ chơi.

"Bình này, nhìn cái phuộc xe của ông tôi thấy thương tâm quá," Khoa nói, tay vặn vặn chiếc kính lúp y tế gắn trên trán – món đồ anh lén mang từ bệnh viện về. "Để bác sĩ khám cho. May là tôi có mang theo bộ vít siêu nhỏ."

Bình xua tay, gương mặt đỏ gay vì vừa thẹn vừa lo: "Nhẹ tay thôi ông bác sĩ. Con này tôi phải đợi ba tháng trời mới nhập được bộ nhún đó đấy. Ông mà làm gãy lẫy nhựa là tôi bắt đền ông bằng một ca nâng mũi miễn phí cho... nhân viên ngân hàng tôi đấy nhé."

Nam cười khẩy, tay vẫn tỉ mẩn gắp một miếng decal nhỏ bằng hạt gạo: "Mấy ông làm ăn thiếu quy trình quá. Muốn bền là phải lắp từ từ, dùng keo chuyên dụng. Nhìn tôi đây này, con Gundam này tôi phải báo giá 200 nghìn cho Mai đấy. Các ông có hiểu áp lực của một luật sư khi phải khai gian trước tòa án gia đình không?"

Minh mang khay nước ra, ngồi xuống ghế trống duy nhất: "Tôi thì sướng nhất, chả phải khai gian với ai. Nhưng nhìn các ông tôi cũng thấy áp lực lây. Hôm nay Minh này có một thông báo quan trọng: Tôi vừa tìm thấy bản đồ kho báu."

Ba cặp mắt đồng loạt ngẩng lên. "Bản đồ gì? Ông lại định lôi kéo chúng tôi đi mua truyện tranh cổ à?" Nam hỏi với vẻ nghi ngờ.

Minh không nói gì, anh chậm rãi rút từ trong túi áo ra một tờ giấy ố vàng, nếp gấp đã sờn cũ đến mức muốn rách. Đó là tờ giấy sần sùi mà họ đã cùng nhau ký tên vào đêm giao thừa năm mười tám tuổi, ngay trước khi mỗi đứa rẽ sang một ngả đường đời.

"Danh sách những điều điên rồ phải làm trước khi già," Minh đọc thầm tiêu đề.

Cả bàn im lặng. Mùi tinh dầu gỗ đàn hương trong quán hòa quyện với mùi nhựa mới từ đồ chơi tạo nên một bầu không khí hoài niệm đặc quánh. Trong tờ giấy đó, có những điều ngây ngô như "Đi phượt xuyên Việt bằng xe máy cà tàng", "Chơi game trắng đêm ở quán net rách", hay "Đột nhập vào trường cũ lấy lại cái hũ nút đã chôn".

"Chúng ta đã quên nó bao lâu rồi?" Bình hỏi, giọng hơi nghẹn lại.

"Mười bảy năm," Khoa trả lời, đôi bàn tay phẫu thuật vốn chưa bao giờ run rẩy bỗng khẽ cử động. "Mười bảy năm chúng ta đóng vai những người trưởng thành gương mẫu. Bình làm giám đốc, Nam làm luật sư, tôi làm bác sĩ. Chúng ta có tiền, có địa vị, nhưng hình như... chúng ta đã đánh rơi tờ giấy này ở đâu đó giữa những hóa đơn và bỉm sữa."

Nam đẩy gọng kính, ánh mắt vốn luôn sắc lạnh giờ đây lại ánh lên một tia sáng nghịch ngợm: "Minh, ông lôi cái này ra vào lúc này là có ý đồ gì?"

Minh nháy mắt, nụ cười lôi kéo thương hiệu của gã độc thân hiện lên: "Ý đồ gì ư? Sắp đến kỷ niệm mười lăm năm ngày ra trường rồi. Tôi nghĩ, đã đến lúc những 'đứa trẻ có râu' này thực hiện phi vụ lớn nhất đời mình. Chúng ta sẽ hoàn thành bản danh sách này. Từng mục một."

"Ông điên rồi!" Bình thảng thốt. "Vợ tôi mà biết tôi đi phượt bằng xe Cub rách thay vì đi công tác ở Singapore, cô ấy sẽ cạo đầu tôi mất!"

"Thế ông muốn chết trên đống hồ sơ tín dụng, hay muốn một lần nữa thấy gió tạt vào mặt như năm mười tám?" Nam bất ngờ lên tiếng, giọng đầy tính khích tướng của một luật sư lão luyện.

Cuộc tranh luận bùng nổ. Những mật mã bí mật bắt đầu được thiết lập. Họ bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc "đào tẩu" vĩ đại khỏi cuộc sống thường nhật. Trong căn phòng tối của quán cà phê, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bốn người đàn ông trung niên đang cười nói rôm rả, vẽ ra những kế hoạch điên rồ nhất.

Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào với những áp lực cơm áo. Nhưng tại đây, trong "Căn cứ địa" này, thời gian như ngừng trôi. Những "chiếc mặt nạ" hoàn hảo của luật sư, giám đốc, bác sĩ đã được gỡ bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại bốn gã bạn thân đang mơ về một chuyến đi tìm lại chính mình.

"Được rồi," Nam chốt hạ, đập tay xuống bàn. "Vì một tương lai không bị 'Sư tử' phát hiện, phi vụ này chính thức mang tên: Chiến dịch Hào Quang Rực Rỡ. Mọi thứ phải đúng quy trình... giấu giếm!"

Họ nâng ly cà phê, chạm vào nhau như một lời thề ngầm. Đêm đó, quán Acoustic đóng cửa muộn hơn thường lệ, và những đứa trẻ chưa lớn ấy ra về với trái tim đập nhanh hơn một chút, vì họ biết, trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.