Trong khi bốn người đàn ông đang say sưa với "Chiến dịch Hào Quang Rực Rỡ" tại quán của Minh, thì tại một nhà hàng cao cấp phía bên kia thành phố, một hội nghị khác cũng đang diễn ra với bầu không khí căng thẳng không kém. Đây là buổi họp mặt định kỳ của Mai, Hương và Ngọc – những người phụ nữ đứng sau (và đôi khi là đứng trên) cuộc đời của các quý ông chưa lớn.
Mai, vợ Nam, thong thả khuấy ly nước cam, đôi mắt sắc sảo của một trưởng phòng nhân sự khẽ nheo lại: "Các chị có thấy dạo này mấy lão nhà mình... ngoan một cách bất thường không?"
Hương, vợ Bình, đặt mạnh chiếc nĩa xuống đĩa salad, gương mặt đầy vẻ hoài nghi: "Ngoan gì chứ? Lão Bình nhà tôi dạo này chăm đi đổ rác lắm. Mà lạ ở chỗ, đi đổ rác thôi mà cũng mất ba mươi phút. Tôi nghi lão giấu thứ gì đó trong hầm xe. Hôm qua tôi vừa thấy lão lén lút lau chùi một cái túi đen như chứa vũ khí ấy."
Ngọc, vợ bác sĩ Khoa, cười khổ sở: "Ít ra anh Bình còn ra khỏi nhà. Lão Khoa nhà tôi thì giam mình trong phòng làm việc. Hôm trước tôi vào đưa trà, thấy lão đang cầm kẹp phẫu thuật gắp cái gì đó bé tí như con chấy. Lão bảo là 'đang nghiên cứu cấu trúc tế bào mới'. Tế bào gì mà lại làm bằng nhựa màu trắng đen, có cả đèn LED xanh đỏ?"
Mai bật cười, một nụ cười chứa đựng sự thấu hiểu và cả một chút... nguy hiểm. "Thì ra là vậy. Nam nhà tôi thì mới mang về một 'món quà lưu niệm' giá hai trăm nghìn. Hai trăm nghìn cho một cái hộp to đùng, in hình robot chiến đấu, đóng gói sang trọng hơn cả chai rượu vang tôi mua biếu sếp. Tôi chỉ cần nhìn qua là biết lão lại dùng kỹ năng biện hộ của luật sư để 'lách luật' tài chính gia đình rồi."
Cả ba người phụ nữ nhìn nhau. Họ không phải những người vợ hay ghen tuông kiểu sướt mướt, họ là những "Sư tử" có học thức, có địa vị và có thừa sự nhạy cảm để nhận ra rằng chồng mình đang có một thế giới bí mật.
"Tại sao họ không nói thật nhỉ?" Ngọc thở dài, vẻ mặt có chút chạnh lòng. "Chúng ta đâu có cấm họ chơi. Chỉ là đừng có vung tay quá trán thôi chứ?"
"Vấn đề không phải là tiền, Ngọc ạ," Mai phân tích bằng giọng điệu của một chuyên gia tâm lý nhân sự. "Đàn ông luôn muốn giữ lại một phần lãnh địa mà chúng ta không thể chạm tới. Với họ, những thứ đồ chơi đó không phải là nhựa hay linh kiện điện tử, đó là cái nơi duy nhất họ không phải làm 'người lớn'. Anh Bình sợ chị mắng vì chị luôn nhắc về bất động sản. Khoa sợ Ngọc nhắc về danh tiếng bác sĩ. Còn Nam... Nam sợ tôi sẽ nhìn thấy đứa trẻ mười tuổi vẫn đang trốn trong bộ vest phẳng phiu của anh ấy."
Hương nhướn mày: "Vậy chúng ta cứ để yên cho họ diễn kịch sao? Sáng nay tôi kiểm tra sao kê thẻ tín dụng, thấy có một giao dịch 'Hobby World' bị lão Bình đánh dấu là 'Chi phí sửa chữa điều hòa chi nhánh'. Sửa cái điều hòa gì mà hết năm triệu đồng ở cửa hàng đồ chơi?"
Mai đặt ly nước xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười: "Không, chúng ta không để yên. Nhưng cũng không nên đập tan nó. Nếu chúng ta làm gắt, họ sẽ càng trốn kỹ hơn. Cách tốt nhất để quản lý một nhóm 'ứng viên' bướng bỉnh là để họ tưởng rằng họ đang nắm quyền kiểm soát."
"Chị định làm gì?" Ngọc tò mò.
"Thiết lập mạng lưới tình báo," Mai nói chắc nịch. "Chúng ta sẽ không tra khảo. Chúng ta sẽ quan sát. Hãy để họ tự bộc lộ sơ hở. Và quan trọng nhất, chúng ta cần để mắt đến 'căn cứ' của họ – quán cà phê của Minh độc thân. Minh chính là ngòi nổ. Chừng nào Minh còn bày trò, chừng đó các ông chồng của chúng ta còn chưa chịu lớn."
Hương gật đầu tán thưởng: "Đồng ý. Tôi sẽ để ý xem cái 'lô hàng mới' mà lão Bình hay nhắc đến thực chất là cái gì. Nếu là xe điều khiển nữa, tôi sẽ bắt lão mang ra sân vận động đua với mấy đứa nhỏ hàng xóm cho biết mặt."
Bầu không khí của bữa tối bỗng chốc trở nên kịch tính như một bộ phim trinh thám. Ba người phụ nữ, ba phong cách khác nhau, nhưng đều có chung một mục tiêu: "Thuần hóa" những đứa trẻ to xác mà họ gọi là chồng.
Mai nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đang bắt đầu lung linh. Chị biết, cuộc chiến giữa "Hội Sư Tử" và "Hội Khoai Tây" sẽ còn kéo dài. Nhưng chị cũng biết một sự thật mà Nam chưa bao giờ nhận ra: Chị yêu cái cách anh tỉ mẩn dán từng miếng decal đó. Vì chỉ lúc ấy, anh mới thực sự buông bỏ lớp vỏ bọc khô khan của một luật sư để trở về là người đàn ông chân thành mà chị từng yêu năm xưa.
"Nhưng mà..." Ngọc bỗng ngập ngừng, "Thực lòng em thấy họ cũng tội. Áp lực công việc của Khoa lớn lắm, đêm nào lão cũng giật mình vì lo lắng ca phẫu thuật. Nếu mấy món đồ chơi đó làm lão ngủ ngon hơn, em cũng sẵn lòng... giả vờ mù."
Câu nói của Ngọc khiến cả bàn im lặng trong giây lát. Những "Sư tử" quyền lực thực chất đều là những người phụ nữ giàu lòng bao dung nhất. Họ biết rõ chồng mình đang lừa dối, nhưng họ chấp nhận sự lừa dối đó như một phần của trò chơi tình cảm.
"Giả vờ là một nghệ thuật," Mai chốt hạ buổi họp. "Nhưng giả vờ có kiểm soát là một chiến thuật. Hãy để họ hưởng thụ 'hào quang' một chút đi. Khi nào họ đi quá xa, chúng ta sẽ thu dây lại."
Ba người phụ nữ nâng ly, không phải để thề nguyền như hội đàn ông, mà để xác nhận một liên minh không chính thức. "Hội Sư Tử" đã chính thức vào cuộc, và những quý ông của chúng ta vẫn chưa hề hay biết rằng, mọi kế hoạch "bí mật" của họ thực chất đều đang nằm trong lòng bàn tay của những người vợ.
Đêm đó, khi Nam trở về nhà với mùi cà phê và nhựa mới, Mai chỉ ngước lên nhìn đồng hồ rồi nhẹ nhàng nói: "Khách hàng của anh dạo này có vẻ thích cà phê hẻm nhỉ? Mai nhớ nhắc anh Bình kiểm tra lại cái 'điều hòa' ở chi nhánh nhé, em thấy nó có vẻ... xì dầu rồi đấy."
Nam đứng hình giữa phòng khách, mồ hôi hột bắt đầu rơi. Quy trình của anh, dường như đã xuất hiện một lỗ hổng cực lớn.