Trần Hoàng Nam đang đứng trước một "phi vụ" lớn nhất trong sự nghiệp sưu tầm nhựa của mình. Không phải là một vụ kiện tranh chấp thương mại nghìn tỷ, mà là một email từ một tay chơi mô hình kỳ cựu ở Nhật Bản. Hắn đang rao bán phiên bản mạ vàng 24K của mẫu Gundam mà Nam hằng mơ ước – thứ chỉ được sản xuất đúng 100 bản trên toàn thế giới.
Cái giá được đưa ra đủ để mua một chiếc xe máy tay ga đời mới. Hoặc, theo hệ quy chiếu của gia đình Nam, nó đủ để Mai sắm một chiếc túi xách hàng hiệu mà chị đã nhìn ngắm cả tháng trời.
Nam nhìn vào màn hình máy tính, bàn tay cầm chuột hơi run. Anh vừa thắng một vụ kiện lớn, tiền thưởng chảy vào tài khoản cá nhân (cái tài khoản "đen" mà anh lập riêng từ thời còn làm luật sư cấp dưới) đủ để thanh toán con robot này ba lần. Nhưng vấn đề không phải là tiền. Vấn đề là làm sao để mang một khối vàng lấp lánh cao 30cm vào nhà mà không bị Mai phát hiện?
"Anh đang xem gì mà tập trung thế?"
Tiếng của Mai vang lên đột ngột khiến Nam suýt nữa thì hất tung ly trà lên bàn phím. Anh nhanh tay nhấn Alt+Tab, chuyển màn hình sang bảng báo cáo luật doanh nghiệp dày đặc chữ.
"À, anh đang nghiên cứu lại mấy điều khoản sửa đổi của luật đầu tư. Khô khan quá em ạ," Nam đáp, giọng điệu chuyên nghiệp không chút gợn sóng.
Mai bước lại gần, đặt một đĩa trái cây xuống bàn. Chị nhìn lướt qua màn hình, rồi dừng lại ở đống decal vứt lăn lóc cạnh bàn làm việc của chồng. "Cái sở thích lưu niệm này của anh tốn diện tích thật đấy. Hôm qua em dọn phòng, thấy trong tủ có mấy con robot giống hệt nhau. Sao anh không mua loại nào khác đi?"
Nam cười khổ: "Mỗi con một cấu trúc khác nhau đấy em. Với lại, như anh nói rồi, toàn đồ khách hàng tặng mà."
"Tặng hay mua, chỉ có anh biết," Mai nói bâng quơ rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, Nam thở phào. Anh mở lại email. Cơn thèm khát sở hữu một món đồ "độc nhất vô nhị" đang gào thét trong lòng. Đàn ông ở tuổi này, họ không còn hào hứng với những bữa tiệc thâu đêm hay những bộ quần áo thời thượng. Sự phấn khích của họ nằm ở những thứ mà người ngoài gọi là "vô tri". Đối với Nam, con robot mạ vàng đó không phải là đồ chơi, nó là bằng chứng cho sự thành đạt, là chiếc cúp mà anh tự trao cho mình sau những ngày mệt mỏi trên tòa.
Anh vớ lấy điện thoại, gửi tin nhắn vào nhóm "Hội Khoai Tây": Nam Luật Sư: "Anh em, tôi đang đứng trước một quyết định mang tính lịch sử. Có nên chi một chiếc SH cho một đống nhựa mạ vàng không? Nếu tôi làm thật, các ông có chỗ nào cho tôi... tá túc nếu bị đuổi khỏi nhà không?"
Bình Giám Đốc: "Mạ vàng à? Sang thế! Hay ông bảo họ đóng gói vào hộp máy in cũ ấy. Tôi toàn giấu phụ tùng xe đua trong hộp đựng hồ sơ lưu trữ đây này. Vợ tôi thấy hộp các-tông cũ là không bao giờ thèm đụng vào."
Khoa Bác Sĩ: "Ông Nam ơi, mạ vàng thì lấp lánh lắm, giấu sao được? Hay ông bảo đó là 'Cúp Luật sư tiêu biểu'? Mai nhìn thấy chắc chắn sẽ tự hào lắm, ai ngờ được đó là đồ chơi."
Minh Độc Thân: "Làm đi Nam! Đời người có bao nhiêu cái mười năm. Sống là phải tận hưởng niềm vui của 'đứa trẻ' bên trong mình. Cùng lắm thì tôi dành một góc quán cà phê cho ông ngủ lại."
Sự cổ vũ của những "đồng phạm" khiến quyết tâm của Nam tăng vọt. Anh nhấn nút "Confirm Order". Một cảm giác thỏa mãn chạy dọc sống lưng, đi kèm với đó là một chút lo âu đầy kịch tính. Đây chính là cái thú vui của đàn ông trung niên: sự mạo hiểm không nằm ở những chuyến phiêu lưu mạo hiểm, mà nằm ở việc "vượt rào" gia đình.
Hai tuần sau, món đồ về đến quán của Minh. Nam, Bình và Khoa cùng quây lại quanh chiếc hộp gỗ được đóng gói kỹ lưỡng. Khi Nam mở lớp vải nhung ra, ánh vàng 24K phản chiếu dưới ánh đèn quán Acoustic khiến cả ba gã đàn ông phải trầm trồ.
"Đẹp thật... Chuẩn đến từng milimet," Khoa thốt lên bằng giọng điệu của một bác sĩ đang khen ngợi một ca giải phẫu thẩm mỹ hoàn hảo.
"Con này mà đem đi đua thì... à mà thôi, nó mà xước chắc tôi chết," Bình vừa cười vừa lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Nam nhìn món đồ, lòng đầy hãnh diện nhưng cũng không quên "quy trình": "Nghe này anh em, từ giờ đến lúc tôi tìm được lý do hợp thức hóa món này, nó sẽ được ký gửi tại 'Căn cứ địa' của Minh. Tôi không thể mang khối vàng này về nhà lúc này được, Mai vừa nhắc về việc sửa lại cái bếp."
Minh cười lớn: "Ông đúng là luật sư, tính toán kỹ thật. Nhưng Nam này, ông có thấy không? Chúng ta ngày xưa tranh nhau từng cái kẹo, giờ lại tranh nhau từng món đồ nhựa hàng chục triệu. Đồ chơi của chúng ta đắt hơn, nhưng niềm vui... hình như vẫn y hệt như xưa."
Nam lặng im một lúc, ngón tay lướt nhẹ trên lớp mạ vàng lạnh toát. Minh nói đúng. Đàn ông không bao giờ thực sự lớn lên. Họ chỉ học cách che giấu sự hồn nhiên của mình dưới những bộ vest đắt tiền, những chức danh hào nhoáng và những lời nói dối vụng về để bảo vệ thế giới nhỏ bé của mình.
"Mỗi người có một cách để không gục ngã trước áp lực cuộc sống," Nam trầm ngâm. "Với tôi, là con robot này. Với Bình, là chiếc xe địa hình. Với Khoa, là thế giới game. Chúng ta không trẻ con, chúng ta chỉ đang cố gắng giữ cho tâm hồn mình không bị hóa đá bởi những con số và trách nhiệm."
Họ cùng nhau nâng ly cà phê, không gian quán nhỏ tràn ngập sự thấu cảm. Ngoài kia, phố xá vẫn tấp nập, những người đàn ông khác vẫn đang gồng mình làm trụ cột. Còn tại đây, bốn quý ông chưa lớn đang cùng nhau chiêm ngưỡng một món đồ chơi, và trong giây phút đó, họ thấy mình giàu có hơn bất kỳ ai trên thế giới này.
Nhưng Nam đâu biết rằng, ngay lúc đó, tin nhắn báo trừ tiền từ tài khoản "đen" của anh đã vô tình bị Mai nhìn thấy qua một thông báo cũ trên chiếc iPad dùng chung ở nhà. "Hội Sư Tử" sắp có một chủ đề mới để thảo luận, và lần này, "quy trình" của Nam có lẽ sẽ không còn đường lui.