Hội trường của một khách sạn năm sao lung linh ánh đèn chùm pha lê, sực nức mùi nước hoa đắt tiền và tiếng lanh lảnh của những ly rượu vang chạm nhau. Hôm nay là kỷ niệm 15 năm ra trường của khóa chuyên năm ấy. Đám học sinh ngỗ nghịch ngày nào giờ đây đều đã là những "ông này bà nọ", những bánh xe quan trọng thúc đẩy cỗ máy xã hội vận hành.
Nam, Bình và Khoa đứng ở một góc sảnh, cả ba đều mặc những bộ vest có tổng giá trị bằng cả một gia tài nhỏ, gương mặt duy trì nụ cười xã giao chuẩn mực. Minh đi bên cạnh, dù đã cố gắng mặc áo sơ mi nghiêm chỉnh nhưng vẫn không giấu được vẻ phong trần lạc quẻ.
"Nhìn kìa," Bình khẽ hất cằm về phía trung tâm hội trường. "Thắng 'còi' ngày xưa chuyên chép bài tôi, giờ làm chủ tịch tập đoàn xuất nhập khẩu rồi. Nghe nói lão vừa mua căn biệt thự thứ ba ở ven biển."
"Còn kia là Lan 'mập'," Khoa tiếp lời, ánh mắt nheo lại dưới gọng kính lãng tử. "Giờ là phu nhân của một ông trùm bất động sản, nhìn bộ trang sức trên người cô ấy đi, đủ để tôi mở thêm ba cái phòng khám thẩm mỹ đấy."
Càng đi sâu vào buổi tiệc, một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ càng xâm chiếm lấy họ. Những câu chuyện xung quanh chỉ xoay quanh chỉ số chứng khoán, giá nhà đất, dự án nghìn tỷ và những chuyến du học tốn kém của con cái. Những người bạn cũ gặp lại nhau, cái ôm thì hờ hững nhưng ánh mắt lại soi xét rất kỹ chiếc đồng hồ trên tay đối phương thuộc dòng gì, túi xách thuộc bộ sưu tập năm nào.
Họ thấy mình như những diễn viên đang diễn một vở kịch về sự thành đạt. Nam mỏi nhừ cả cơ mặt vì phải gật đầu chào những "đối tác tiềm năng", trong khi tâm trí anh đang lang thang về việc liệu con robot mạ vàng ở quán Minh có bị bám bụi hay không. Bình thì mồ hôi nhễ nhại vì phải gồng mình che đi cái bụng bia trước những cô bạn cũ ngày xưa từng thầm thương trộm nhớ anh, còn Khoa thì mệt mỏi khi phải trả lời hàng chục câu hỏi về việc làm sao để "giữ mãi tuổi thanh xuân".
"Các ông có thấy không?" Minh bất ngờ lên tiếng, giọng trầm xuống. "Họ già thật rồi."
"Thì chúng ta cũng 35 rồi còn gì, Minh," Nam đáp, tay xoay xoay ly rượu mạnh.
"Không, ý tôi không phải là nếp nhăn," Minh lắc đầu, ánh mắt nhìn xoáy vào đám đông đang cười nói rôm rả nhưng đôi mắt lại trống rỗng. "Họ già vì họ đã giết chết đứa trẻ bên trong mình để đổi lấy những thứ hào nhoáng này. Nhìn Thắng xem, lão nói về lợi nhuận như một cái máy. Nhìn Lan xem, cô ấy nói về túi xách như một nhiệm vụ chính trị. Hình như... chẳng còn ai nhớ về cái thời chúng ta từng nhịn ăn sáng để góp tiền mua chung một cuốn truyện tranh."
Bỗng nhiên, Thắng "chủ tịch" bước lại gần, vỗ mạnh vào vai Nam: "Ơ kìa, bộ tứ siêu đẳng ngày xưa đây rồi! Sao đứng đây tự kỷ thế? Nghe nói Nam giờ là luật sư 'khét tiếng' lắm à? Bình thì nắm túi tiền của cả khu vực nhé. Khoa thì 'dao kéo' cho toàn minh tinh. Sướng nhất mấy ông!"
"Cũng thường thôi Thắng, cơm áo gạo tiền cả," Bình cười xã giao.
Thắng ghé sát tai Nam, hơi rượu nồng nặc: "Này, bảo thật, mệt không? Tôi thề với ông, nhiều lúc tôi chỉ muốn vứt hết cái tập đoàn này đi để được ngủ một giấc mười tiếng không ai gọi điện. Đời người giống như cái lồng kính ấy, nhìn sang chảnh nhưng ngột ngạt lắm."
Lời thú nhận bất ngờ của gã chủ tịch thành đạt khiến cả hội sững người. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo kia, ai cũng mang trong mình một vết thương, một sự mệt mỏi giấu kín.
"Thắng này," Nam nhìn thẳng vào mắt bạn cũ. "Ông còn nhớ lúc lớp mình trốn học đi chơi điện tử bằng cái hố thủng sau hàng rào trường không?"
Thắng ngẩn ra một lúc, rồi bật cười chua chát: "Nhớ chứ. Cái hố đó giờ chắc bị lấp rồi. Mà cái thằng Thắng trốn học đó... hình như cũng bị lấp luôn rồi Nam ạ."
Thắng đi rồi, để lại một khoảng lặng mênh mông. Buổi tiệc vẫn sôi động, nhưng bốn quý ông của chúng ta cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Họ nhận ra rằng, nếu không có những món đồ chơi bị coi là "trẻ con" kia, có lẽ họ cũng đã trở nên khô héo và trống rỗng như những người đang đứng ngoài kia. Sự "chưa lớn" của họ, hóa ra lại là liều thuốc cứu mạng để họ không bị nghiền nát bởi cái bánh xe mang tên "trưởng thành".
"Tôi không muốn giống họ," Khoa khẽ nói, bàn tay thon dài của anh nắm chặt lấy ly rượu. "Tôi muốn được hét lên khi thua game, muốn được thức đêm sửa một cái mạch điện đồ chơi, hơn là ngồi đây bàn về chỉ số ROI."
"Vậy thì làm thôi," Minh rút từ trong túi áo ra tờ giấy ố vàng – bản danh sách tuổi 18 hiện hình. "Chương trình hôm nay kết thúc sớm tại đây đi. Tôi biết một chỗ còn giữ được cái 'hố thủng' năm xưa đấy."
Nam, Bình và Khoa nhìn nhau. Một sự thấu hiểu chạy qua ánh mắt của họ. Không cần nói lời nào, Nam đặt ly rượu xuống bàn phục vụ, chỉnh lại kính gọng đen, khôi phục lại vẻ lạnh lùng của một luật sư nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên: "Quy trình họp lớp kết thúc. Chuyển sang quy trình... đào tẩu."
Bốn người đàn ông lặng lẽ rời khỏi khách sạn năm sao, bỏ lại sau lưng những tiếng cười giả tạo và những dự án nghìn tỷ. Họ leo lên chiếc xe của Bình, phóng vụt đi trong đêm thành phố.
Điểm đến của họ không phải là những quán bar thượng hạng, mà là bức tường rào phía sau ngôi trường trung thắm xưa cũ – nơi một "báu vật" của tuổi trẻ đang chờ được khai quật.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ, có bốn gã đàn ông mặc vest sang trọng đang lúi húi dùng cành cây khô đào bới gốc bàng già. Họ trông thật điên rồ, thật ngớ ngẩn, nhưng đó là lần đầu tiên sau mười lăm năm, họ thấy mình thực sự được sống.