Ánh đèn pha từ chiếc SUV hạng sang của Bình quét qua bức tường rào phủ đầy dây leo của ngôi trường THPT cũ. Bốn gã đàn ông bước xuống xe, hơi thở phả ra làn khói mỏng trong cái se lạnh của đêm muộn. Nam nới lỏng chiếc cà vạt lụa, Bình loay hoay cất chiếc ví da dày cộm vào hộc xe, còn Khoa thì cẩn thận tháo chiếc đồng hồ Patek Philippe để vào túi quần.
"Điên thật rồi. Nếu khách hàng của tôi mà thấy cảnh này, họ sẽ hủy sạch hợp đồng tư vấn vì tưởng luật sư của mình bị chập mạch," Nam lẩm bẩm, nhưng đôi mắt anh lại rực lên sự phấn khích không hề che giấu.
"Thôi đi ông luật sư. Ông nhìn kìa, cái cây bàng đó vẫn còn sống," Minh chỉ tay về phía gốc cây già nua nằm ở góc sân trường, nơi ánh đèn đường không rọi tới.
Họ len lỏi qua khe hở phía sau nhà kho – cái "hố thủng" năm xưa giờ đã được gia cố bằng vài thanh sắt nhưng vẫn đủ để bốn gã đàn ông, dù bụng có to hơn một chút, lách qua được. Tiếng giày tây nện trên nền xi măng khô khốc nghe như những nhịp đập của quá khứ đang dội về.
Minh lôi từ trong ba lô ra một chiếc xẻng nhỏ chuyên dùng để làm vườn. "Mười bảy năm trước, chúng ta đã chôn nó ở hướng Đông Bắc của gốc bàng, cách gốc ba bước chân. Có ai nhớ không?"
"Tôi nhớ," Bình nói, giọng hơi run. "Vì lúc đó tôi là đứa phải đào. Các ông chỉ đứng ngoài canh chừng giám thị."
Họ quây lại thành một vòng tròn. Dưới ánh sáng le lói từ đèn flash điện thoại, Minh bắt đầu đào. Từng lớp đất đen ẩm ướt được xới lên. Không ai nói với ai lời nào. Sự im lặng này khác hẳn với sự im lặng đầy toan tính trong các cuộc họp hay sự im lặng ngột ngạt trong những bữa cơm gia đình khi có chiến tranh lạnh. Đây là sự im lặng của sự chờ đợi, của việc chuẩn bị đối diện với những đứa trẻ mà họ đã bỏ rơi gần hai thập kỷ qua.
Keng!
Tiếng kim loại va vào vật cứng vang lên khô khốc. Bình vội vàng quỳ xuống, dùng bàn tay vốn chỉ quen ký những lệnh chi hàng tỷ đồng để bới đất. Một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy cũ kỹ, gỉ sét loang lổ hiện ra.
Minh run run mở nắp hộp. Bên trong, một mùi giấy cũ và mùi của thời gian sực nức tỏa ra. Anh lôi ra một tờ giấy khổ A4, đã ngả sang màu vàng đục, được bọc cẩn thận trong túi nilon.
"Đọc đi Minh," Khoa thúc giục, giọng anh khàn đặc.
Minh hắng giọng, đọc to tiêu đề: "DANH SÁCH NHỮNG ĐIỀU ĐIÊN RỒ PHẢI LÀM TRƯỚC KHI GIÀ – BỘ TỨ SIÊU ĐẲNG".
Đi phượt xuyên Việt bằng xe máy cà tàng: "Lúc đó Nam viết mục này vì muốn trốn khỏi sự kiểm soát của bố," Minh mỉm cười nhìn Nam. Nam cúi đầu, bàn tay anh vô thức chạm vào vết sẹo nhỏ trên trán – hệ quả của lần ngã xe đạp năm lớp 12.
Chơi game trắng đêm ở quán net rách: "Mục này của Khoa. Lão muốn đứng đầu bảng xếp hạng server mà không bị mẹ cắt cầu dao," Bình cười híp mắt. Khoa chỉ im lặng, ánh mắt lãng tử bỗng trở nên dịu lại.
Mua bằng được chiếc xe địa hình xịn nhất thế giới: "Cái này của Bình chắc luôn. Hồi đó ông chỉ có cái xe nhựa chạy bằng pin con thỏ," Nam trêu chọc. Bình gật đầu, bụng bia khẽ rung theo nhịp cười.
Tìm lại người con gái chúng ta cùng thầm thương trộm nhớ: "Ôi thôi, bỏ qua mục này đi," Minh vội vàng lật trang, gương mặt thoáng chút bối rối.
Và điều quan trọng nhất: Không bao giờ được trở thành những 'ông già khô khan' chỉ biết nói về tiền.
Câu cuối cùng vang lên như một cái tát vào thực tại. Năm người đàn ông đứng đó, dưới gốc bàng già, nhìn vào những bộ vest đắt tiền họ đang mặc, nhìn vào những chiếc xe sang đang đỗ ngoài kia, và nhìn vào bản danh sách trong tay.
"Chúng ta đã thực hiện được bao nhiêu điều rồi?" Bình hỏi nhỏ.
"Mua xe xịn? Bình làm rồi, nhưng phải giấu trong túi rác. Chơi game? Khoa làm rồi, nhưng phải 'phẫu thuật' tay cầm trong bí mật. Sưu tầm robot? Nam làm rồi, nhưng phải báo giá hai trăm nghìn," Minh liệt kê với giọng điệu chua chát. "Chúng ta có mọi thứ trong tay, nhưng chúng ta lại làm mọi thứ như những kẻ tội đồ."
Nam lấy lại tờ giấy từ tay Minh. Anh nhìn vào nét chữ nghuệch ngoạc của chính mình năm mười tám tuổi. Lúc đó, anh tin rằng thế giới này thuộc về mình. Anh tin rằng sự trưởng thành là một hành trình rực rỡ chứ không phải là một quá trình "đóng gói" tâm hồn vào những chiếc hộp mang tên trách nhiệm.
"Chúng ta không hề thực hiện chúng," Nam nói, giọng đanh lại như đang tuyên án. "Chúng ta chỉ đang trộm phép bản thân mình một chút niềm vui lẻ loi để không phát điên thôi. Đó không phải là cách chúng ta đã hứa."
"Vậy giờ sao?" Khoa hỏi.
Nam nhìn ba người bạn thân nhất của mình. "Giai đoạn một của chúng ta – giai đoạn đóng kịch – kết thúc tại đây. Minh, bắt đầu giai đoạn hai đi. Chiến dịch Hào Quang Rực Rỡ. Chúng ta sẽ làm hết bản danh sách này. Không giấu giếm. Không sợ hãi."
"Kể cả việc đi phượt bằng xe Cub rách và bị các 'Sư tử' xé xác à?" Bình lo lắng hỏi.
"Đúng. Thà bị xé xác còn hơn bị chết mòn trong bộ vest này," Nam khẳng định.
Họ đứng sát lại bên nhau, tay đặt lên chiếc hộp thiếc cũ kỹ như một lời thề mới. Đêm đó, bức tường rào trường cũ đã chứng kiến một sự kiện trọng đại: Bốn người đàn ông thành đạt đã chính thức quyết định... "nghỉ việc trưởng thành" một thời gian.
Khi họ bước ra khỏi trường, Bình không còn lo lắng về vết xước trên xe, Khoa không còn nghĩ về ca phẫu thuật ngày mai, và Nam thì đang mỉm cười khi nghĩ về việc sẽ nói thật với Mai về con Gundam mạ vàng.
Hào quang rực rỡ không nằm ở những ánh đèn pha lê trong khách sạn năm sao. Nó nằm ở ngọn lửa vừa mới được nhen nhóm lại trong đôi mắt của những quý ông vẫn chưa chịu lớn.