MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Quý Ông... Chưa LớnChương 9: KẾ HOẠCH ĐÀO TẨU

Những Quý Ông... Chưa Lớn

Chương 9: KẾ HOẠCH ĐÀO TẨU

1,182 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Bảy, thành phố thức dậy trong cái oi ả của những ngày chớm hạ. Nhưng đối với "Hội Khoai Tây", đây không phải là một buổi sáng cuối tuần để ngủ nướng hay đưa vợ đi siêu thị. Đây là thời khắc khởi động mục đầu tiên trong "Bản danh sách tuổi 18": Chuyến phượt bằng xe máy cà tàng.

Nam đứng trước gương, chỉnh lại chiếc kính gọng đen. Thay vì bộ vest phẳng phiu thường lệ, anh khoác lên mình chiếc áo khoác denim cũ và quần túi hộp. Anh liếc nhìn Mai đang tưới cây ngoài ban công, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu triển khai "quy trình diễn xuất" đã tập dượt kỹ lưỡng cùng hội bạn đêm qua.

"Em ơi, anh đi công tác đột xuất ở Vũng Tàu nhé. Bên tập đoàn Thiên Mã có rắc rối pháp lý về dự án nghỉ dưỡng, họ cần anh có mặt trực tiếp để tư vấn hồ sơ gấp."

Mai dừng tay tưới, quay lại nhìn chồng từ đầu đến chân. Ánh mắt của một trưởng phòng nhân sự kỳ cựu khiến Nam cảm thấy như mình đang bị quét tia X. "Công tác pháp lý mà mặc như đi hái trà thế kia à?"

Nam không biến sắc, lạnh lùng đáp: "Dự án ở công trường ven biển, mặc vest ra đấy cho cát lọt vào giày à? Anh đi xe công ty, em không cần lo đâu."

Cùng lúc đó, tại nhà Bình, vị giám đốc chi nhánh ngân hàng đang vã mồ hôi hột khi cố nhét cái bụng bia vào chiếc áo gió màu cam neon. Hương đứng khoanh tay dựa cửa, nhìn chồng với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Anh bảo đi hội thảo ngân hàng ở Phan Thiết ba ngày, mà sao không thấy mang theo laptop, toàn thấy mang theo... bộ đàm và thuốc chống muỗi thế?"

Bình cười híp mắt, nụ cười phúc hậu thường ngày giờ đây lại mang vẻ hơi gian xảo: "Hội thảo dã ngoại em ạ. 'Team building' để gắn kết tình đồng nghiệp ấy mà. Tiền không thành vấn đề, vấn đề là mình phải hòa nhập với cấp dưới."

Điểm hẹn là một bãi đất trống phía sau quán cà phê của Minh. Khi bốn gã đàn ông tập kết đầy đủ, họ đứng hình mất năm giây trước "dàn siêu xe" mà Minh đã chuẩn bị sẵn. Bốn chiếc xe Cub 50 đời "nhà Tống", sơn bong tróc, ống pô gỉ sét và yên xe bọc bằng những tấm da nứt nẻ.

"Minh! Ông đùa tôi à?" Khoa thảng thốt, nhìn đôi bàn tay vàng của mình rồi nhìn cái ghi-đông xe lỏng lẻo. "Tôi là bác sĩ phẫu thuật, ông bắt tôi lái cái thứ sắt vụn này leo đèo á?"

Minh nhếch mép cười, tay vỗ bộp bộp vào yên xe: "Đây là linh hồn của tuổi 18 đấy các ông ạ. Ngày xưa không phải Nam từng mơ ước lái xe Cub đi khắp thế gian sao? Tôi đã phải lùng sục khắp các bãi xe cũ mới thuê được bốn 'cụ' này đấy. Nào, quăng đống mặt nạ giám đốc, luật sư xuống đi, chúng ta khởi hành!"

Họ bắt đầu hành trình từ thành phố hướng về phía những cung đường đèo ven biển. Cảnh tượng thật nực cười: bốn người đàn ông trung niên, bụng mang dạ chửa, chân dài lêu nghêu trên những chiếc xe Cub bé tí tẹo, khói xả mù mịt. Nam dẫn đầu, tay cầm bản đồ giấy (quyết không dùng Google Maps để giữ đúng chất hoài cổ), Bình đi cuối với nhiệm vụ "nhà tài trợ" kiêm cứu hộ nếu có xe nào rụng bánh dọc đường.

Thử thách đầu tiên ập đến khi họ mới đi được 30 cây số. Xe của Bình khục khặc rồi tắt ngóm ngay giữa một cánh đồng nắng cháy.

"Chết tiệt! Tiền không thành vấn đề, nhưng cái xe này nó... từ chối nhận tiền rồi!" Bình than vãn, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.

Khoa bước xuống, lấy hộp đồ nghề tiểu phẫu lén mang theo, nhưng rồi nhận ra dao mổ không thể chữa được bugi. Cuối cùng, chính Nam – gã luật sư cuồng nhựa – lại là người ra tay. Anh tỉ mẩn tháo nắp máy, dùng nhíp gắp Gundam để vệ sinh đầu bugi, động tác khéo léo như đang soạn thảo một hợp đồng quan trọng.

Phành... phành... phành... Tiếng động cơ nổ lại khiến cả hội hò reo như trẻ con trúng số.

Buổi trưa, họ không vào nhà hàng máy lạnh. Họ ngồi bệt bên lề đường, ăn bánh mì kẹp thịt mua vội ở chợ và uống nước suối đóng chai. Nam lấy ra một lon bia, bật nắp cái xịt đầy sảng khoái.

"Các ông có thấy không?" Nam nhìn về phía chân trời xa tắp. "Sáng nay, lúc tôi nói dối Mai, tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Nhưng giờ, khi ngồi đây, bụi bám đầy mặt, mông thì đau nhức vì yên xe cứng, tôi lại thấy... tự do kinh khủng. Không ai gọi điện đòi tư vấn, không ai bắt ký duyệt vay vốn, cũng chẳng có bệnh nhân nào đòi sửa mũi chuẩn từng milimet."

"Tôi cũng thế," Khoa trầm ngâm, tay vân vê vết bẩn trên áo. "Hóa ra, cái chúng ta thèm khát không phải là đi phượt. Cái chúng ta thèm khát là cảm giác không phải là 'ai đó' trong mắt xã hội."

Nhưng "Hào quang rực rỡ" luôn đi kèm với rủi ro. Khi họ đang chuẩn bị lên đường tiếp, điện thoại của Bình bỗng đổ chuông. Là Hương.

"Bình ơi! Anh đang hội thảo ở đâu mà em nghe tiếng gà gáy với tiếng máy cày to thế? Sao em định vị thẻ tín dụng thấy anh vừa quẹt mua... 4 ổ bánh mì ở một huyện vùng sâu vùng xa?"

Bình tái mét mặt, lắp bắp: "À... anh... anh đang đi khảo sát thị trường tín dụng nông thôn em ạ! Gần gũi với bà con nông dân là chiến lược mới của ngân hàng!"

Bình dập máy, nhìn cả hội với ánh mắt cầu cứu. "Các ông ơi, 'Sư tử' bắt đầu đánh hơi thấy mùi rồi. Quy trình của Nam có vẻ sắp vỡ trận rồi!"

Nam đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự liều lĩnh: "Kệ đi! Đã phóng lao thì phải theo lao. Minh, lộ trình tiếp theo là gì?"

Minh cười ranh mãnh, nổ máy xe Cub, khói phun ra đen kịt: "Đêm trắng ở quán Net cũ. Chúng ta sẽ tìm về cái nơi mà Khoa từng là 'Thần đồng phá đảo'. Đi thôi!"

Bốn chiếc xe Cub lại tiếp tục lăn bánh trên con đường bụi đỏ. Họ trông thật thảm hại dưới cái nắng gay gắt, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt họ, người ta sẽ thấy một thứ ánh sáng mà những căn phòng máy lạnh nghìn đô không bao giờ có được. Đó là ánh sáng của những người vừa đào tẩu thành công khỏi cái lồng của chính mình.