MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Quý Ông... Chưa LớnChương 10: ĐÊM TRẮNG Ở QUÁN NET CŨ

Những Quý Ông... Chưa Lớn

Chương 10: ĐÊM TRẮNG Ở QUÁN NET CŨ

1,118 từ · ~6 phút đọc

Khi mặt trời lặn sau những rặng phi lao ven biển, bốn chiếc xe Cub lấm bụi đường dừng lại trước một ngôi nhà ống cũ kỹ ở thị trấn ven đường. Tấm biển hiệu bằng tôn rỉ sét chỉ còn sót lại vài chữ: "Internet – Gaming – Mở cửa 24/24". Đây là nơi Minh đã chọn để thực hiện mục thứ hai trong bản danh sách: "Cày game trắng đêm".

"Ôi trời cao đất dày ơi, cái thắt lưng của tôi..." Bình rên rỉ khi bước xuống xe, hai tay chống vào hông, cố gắng uốn cong cơ thể đang cứng đờ vì ngồi xe Cub quá lâu. "Tiền không thành vấn đề, nhưng tôi sẵn sàng trả mười triệu chỉ để có một cái ghế massage ngay lúc này."

Khoa nhìn vào không gian ám mùi thuốc lá, mùi mì tôm hăng hắc và tiếng quạt trần kêu kẽo kẹt, đôi mắt bỗng sáng rực rỡ. "Các ông có ngửi thấy gì không? Mùi của tuổi trẻ đấy. Mùi của những lần trốn học bị bố xách tai về mà vẫn thấy sướng."

Họ bước vào quán. Chủ quán là một người đàn ông trạc tuổi họ, mắt thâm quầng, nhìn bốn gã ăn mặc "nửa mùa" (áo sơ mi hàng hiệu nhưng lấm lem bùn đất) với vẻ thắc mắc.

"Bốn máy, khu VIP, và cho bốn bát mì tôm trứng đặc biệt," Nam dõng dạc ra lệnh. Anh ngồi xuống chiếc ghế da đã bong tróc, cảm giác sờn cũ của bàn phím cơ và ánh đèn xanh lét từ màn hình khiến vị luật sư nghiêm túc thường ngày bỗng chốc... "biến hình".

Họ vào một trò chơi bắn súng huyền thoại mà mười mấy năm trước cả hội từng làm mưa làm gió. Khoa, với biệt danh "Thần đồng phá đảo", ngay lập tức chiếm quyền chỉ huy.

"Nam, ông giữ cánh trái! Bình, ông cầm khiên đi tiên phong, đừng có sợ chết, chết tôi hồi sinh cho! Minh, ông bọc lót phía sau!" Khoa hét lên, đôi bàn tay phẫu thuật giá trị triệu đô giờ đây đang lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.

Nhưng thực tế luôn phũ phàng hơn ký ức. Sau ba mươi phút đầu hừng hực khí thế, quy luật sinh học bắt đầu lên tiếng.

"Lag quá! Chết tiệt, sao tôi không nhìn thấy địch đâu cả?" Nam cáu kỉnh đập bàn phím. "Không phải lag đâu ông luật sư," Khoa thở dài, "là do mắt ông bị viễn thị tuổi trung niên đấy. Đeo kính vào đi!"

Bình là người thảm nhất. Cái bụng bia khiến anh không thể ngồi sát vào bàn, và cứ sau mỗi mười lăm phút, anh lại phải đứng dậy đi lại vì cái lưng già nua đang biểu tình dữ dội. "Các ông ơi, tôi thấy... buồn ngủ quá. Hay là mình nằm đây nghỉ tí?" "Không được!" Minh quát, tay vẫn điên cuồng click chuột. "Ông có nhớ chúng ta đã thề gì không? Trắng đêm! Ai ngủ gật trước là con rùa!"

Đến 2 giờ sáng, quán net chỉ còn lại tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng thở dài. Bốn bát mì tôm trứng đã nguội ngắt nhưng được họ ăn một cách ngon lành như thể đó là sơn hào hải vị. Khoa vừa húp sùm sụp nước mì vừa lẩm bẩm chửi thề vì bị đối thủ "trẻ trâu" trên mạng hạ gục.

"Đúng là thời thế thay đổi," Khoa vứt tay cầm xuống, dựa lưng vào ghế. "Ngày xưa mình chấp cả quán, giờ bị mấy đứa nhóc mười tuổi nó bắn cho không ngóc đầu lên được."

Nam nhìn sang Bình, thấy vị giám đốc ngân hàng đã gục đầu bên bàn phím, miệng lầm bầm: "Duyệt vay... hồ sơ... thiếu chữ ký...". Nam thở dài, rút điện thoại ra. Có 15 cuộc gọi lỡ từ Mai. Cơn lạnh chạy dọc sống lưng anh không phải do máy lạnh của quán, mà là sự im lặng đáng sợ của "Hội Sư Tử".

"Này các ông," Nam khẽ nói, âm thanh lọt thỏm giữa tiếng quạt kêu. "Nghĩ cũng lạ. Chúng ta đang ngồi đây, hành hạ cái lưng và đôi mắt của mình chỉ để tìm lại một cảm giác mà chúng ta vốn đã có được từ mười mấy năm trước một cách miễn phí. Giờ có tiền, có quyền, nhưng lại phải lén lút như tội phạm."

Minh ngừng chơi, nhìn những người bạn của mình. "Bởi vì cái chúng ta tìm không phải là trò chơi, Nam ạ. Mà là cái cảm giác mình vẫn còn 'có quyền' được làm những việc vô bổ mà không bị ai phán xét. Ở nhà, các ông là chồng ngoan, là cha hiền, là trụ cột. Ở đây, các ông chỉ là những gã dở hơi đang thua game."

Họ im lặng. Sự im lặng giữa tiếng ồn ào của quán net đêm khuya có gì đó rất chân thật. Họ ngồi cạnh nhau, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng nhịp tim của chính mình hòa cùng tiếng máy tính chạy o o. Đó là khoảnh khắc của sự thấu hiểu – rằng họ có thể già đi về thể xác, cái lưng có thể đau, mắt có thể mờ, nhưng chỉ cần ngồi cạnh nhau thế này, cái "hào quang" tuổi trẻ vẫn chưa hoàn toàn tắt lịm.

"Nam này," Bình bỗng tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở, "nếu sáng mai tôi không về kịp để ký quyết định giải ngân, chắc tôi bị cách chức thật đấy."

Nam cười, nụ cười méo mó vì mệt mỏi: "Quy trình rồi Bình ạ. Đã dám đi thì phải dám chịu. Để tôi soạn sẵn một bản biện hộ cho ông trước mặt vợ. Tôi có kinh nghiệm 'nhựa hóa' rồi, tôi sẽ bảo ông đi cứu trợ vùng sâu vùng xa nên mất sóng."

Khi ánh sáng tờ mờ sáng xuyên qua lớp cửa kính bẩn thỉu của quán net, bốn "quý ông" bước ra đường với gương mặt phờ phạc, râu ria lún phún và những bước chân liêu xiêu. Họ trông thảm hại hơn bao giờ hết, nhưng nụ cười của họ lại rạng rỡ một cách kỳ lạ.

"Mục số 2: Hoàn thành!" Minh hô lớn, giọng khản đặc.

Họ leo lên xe Cub, tiếp tục hành trình về hướng trường cũ cho mục tiêu tiếp theo: "Đột nhập lấy hũ nút thời gian". Nhưng họ không biết rằng, ở nhà, Mai, Hương và Ngọc đang cùng ngồi quanh một cái iPad, theo dõi định vị thẻ tín dụng của Bình và đang chuẩn bị một "ca phẫu thuật" tinh thần còn kinh khủng hơn bất cứ điều gì Khoa từng thực hiện.