MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 1: Tiếng còi tàu lúc nửa đêm

Những vụ án của Victor

Chương 1: Tiếng còi tàu lúc nửa đêm

2,091 từ · ~11 phút đọc

Khi những tia nắng cuối cùng của một thời đại cũ lụi tàn sau dãy Alps, châu Âu chuyển mình vào những năm cuối cùng của một thế kỷ đầy biến động. Đó là thời kỳ mà ánh sáng của những ngọn đèn dầu bắt đầu nhường chỗ cho sự rực rỡ của điện năng, và tiếng vó ngựa trên đường phố dần bị át đi bởi nhịp đập cơ khí hối hả của những đầu máy hơi nước khổng lồ. Tuyết rơi dày đặc trên những sân ga, phủ một lớp màn trắng xóa lên những cỗ xe ngựa đang kiên nhẫn đợi khách, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch nhưng ẩn chứa vẻ bồn chồn của một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi lớn lao.

Victor Sterling đứng trên sân ga Saint-Lazare, luồng hơi thở của ông hóa thành những làn khói trắng trong không khí buốt giá. Chiếc gậy ba toong cán bạc khẽ gõ nhịp xuống mặt sàn lát đá, một âm thanh khô khốc và đều đặn giữa mớ âm thanh hỗn độn của hành khách, phu khuân vác và tiếng rít của hơi nước cao áp thoát ra từ đầu tàu. Ông chỉnh lại cổ áo khoác dạ dày, ánh mắt lướt nhanh qua đám đông với một sự quan sát mang tính bản năng của một người từng làm việc trong lực lượng đặc nhiệm Scotland Yard.

Dòng người qua lại trước mắt ông như một thước phim chậm. Một gia đình quý tộc với những chiếc rương bọc da đắt tiền; một người đàn ông trung niên với dáng vẻ bồn chồn, tay liên tục kiểm tra chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng; và những nhân viên đường sắt trong bộ đồng phục xanh thẫm đang hối hả hoàn tất những khâu kiểm tra cuối cùng. Đối với một người như Sterling, sân ga không chỉ là nơi trung chuyển, đó là một bảo tàng của những hành vi con người, nơi những chiếc mặt nạ xã hội được đeo lên hoặc gỡ bỏ trong khoảnh khắc chia ly hay gặp gỡ.

Tiếng còi tàu vang lên, một âm thanh trầm đục và kéo dài, báo hiệu giờ khởi hành đã cận kề. Victor chậm rãi bước về phía toa hạng nhất. Chấn thương ở chân trái sau một chiến dịch tại vùng biên giới thuộc địa cũ khiến mỗi bước đi của ông đều cần đến sự hỗ trợ của chiếc gậy, nhưng dáng vẻ của ông vẫn toát lên một sự uy nghiêm khó cưỡng.

“Thưa ngài Sterling, toa của ngài nằm ở phía này. Cho phép tôi được hỗ trợ hành lý.”

Người phục vụ toa tàu, một người đàn ông có nước da nhợt nhạt và thái độ cung kính chuẩn mực, đưa tay ra. Victor khẽ gật đầu, đưa chiếc túi xách nhỏ chứa những dụng cụ đo đạc và vài cuốn sổ tay khoa học cho người phục vụ.

“Cảm ơn anh. Tôi hy vọng chuyến đi này sẽ yên tĩnh hơn dự kiến.”

Người phục vụ mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng thiếu vắng hơi ấm.

“Chúng tôi luôn nỗ lực để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối cho các quý ngài, thưa ngài. Chuyến tàu này chỉ chở những vị khách có lộ trình đặc biệt.”

Victor bước vào toa tàu. Không khí bên trong ấm áp nhờ hệ thống sưởi hơi nước, mang theo mùi của gỗ sồi mới đánh bóng và mùi thuốc lá đắt tiền. Ông tìm thấy buồng nằm của mình, một không gian nhỏ gọn nhưng sang trọng với những chi tiết bằng đồng thau sáng loáng. Sau khi sắp xếp đồ đạc, ông quyết định di chuyển về phía toa hàng ăn để dùng bữa tối nhẹ.

Tại toa hàng ăn, sự xa hoa của những năm cuối thế kỷ được phô diễn rõ nét. Những chiếc khăn trải bàn bằng vải lanh trắng tinh khôi, bộ đồ ăn bằng bạc lấp lánh dưới ánh đèn điện và những lọ hoa tươi được thay mới mỗi chặng. Victor chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, nơi ông có thể quan sát toàn bộ những người còn lại mà không gây sự chú ý.

Ở bàn đối diện, một người đàn ông có bộ râu quai nón rậm rạp đang tranh luận nhỏ tiếng với một phụ nữ trùm khăn voan đen. Sterling ghi nhận sự căng thẳng trong những ngón tay siết chặt của người phụ nữ. Cách đó không xa, một vị tướng về hưu với những huy chương lấp lánh trên ngực áo đang ngồi thẳng lưng, dùng bữa một cách kỷ luật.

“Ngài có vẻ là một người thích quan sát hơn là thưởng thức món ăn, thưa ngài?”

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. Victor quay lại. Đó là một người đàn ông trạc tuổi ông, ăn mặc giản dị nhưng tinh tế, đôi mắt toát lên sự thông minh.

“Quan sát là cách để tôi hiểu về thế giới khi không có gì để làm, thưa ngài...” Victor ngập ngừng chờ đợi một cái tên.

“Cứ gọi tôi là bác sĩ Arbuthnot. Tôi nhận ra ngài qua chiếc gậy ba toong đó. Cách ngài di chuyển cho thấy ngài đã trải qua những khóa huấn luyện quân sự khắt khe. Một cựu đặc nhiệm chăng?”

Victor khẽ mỉm cười, một cử động cơ mặt rất nhẹ.

“Sự suy luận của bác sĩ rất chính xác. Tôi là Victor Sterling. Rất vui được biết ngài.”

“Sterling? Cái tên này nghe rất quen. Phải chăng ngài là người đã giải quyết vụ bê bối mất tích bản đồ quân sự tại London hai năm trước?”

“Mọi chuyện đã là quá khứ, bác sĩ ạ. Giờ đây tôi chỉ là một hành khách bình thường đang đi tìm sự yên bình tại Vienna.”

Cuộc đối thoại ngắn gọn nhưng đầy đủ thông tin. Cả hai người đàn ông đều hiểu rằng họ không phải là những kẻ tầm thường. Họ trò chuyện thêm về những tiến bộ của y học hiện đại và sự phát triển của các phương pháp xét nghiệm độc chất – những chủ đề mà Victor đặc biệt quan tâm. Theo quan điểm của ông, sự thật không nằm ở lời nói của nhân chứng vốn đầy rẫy sự chủ quan, mà nằm ở những phản ứng hóa học không bao giờ nói dối.

Khi bữa tối kết thúc, đoàn tàu đã rời xa ánh sáng của Paris, lao vào màn đêm đen kịt của vùng nông thôn. Tiếng xình xịch của bánh sắt va vào đường ray tạo nên một nhịp điệu đều đặn, dễ gây buồn ngủ. Tuy nhiên, Victor cảm thấy một sự bồn chồn khó tả. Đó là bản năng của một con thú săn mồi đã quen với mùi của sự nguy hiểm.

Ông rời toa hàng ăn và đi dọc theo hành lang hẹp của đoàn tàu. Khi đi ngang qua buồng số 7, ông nghe thấy tiếng đổ vỡ bên trong, kèm theo một tiếng rên rỉ yếu ớt. Victor dừng lại, đôi tai ông lọc ra những âm thanh nhỏ nhất giữa tiếng động cơ tàu.

“Có chuyện gì không ổn sao?” Arbuthnot, người cũng đang trên đường trở về phòng, hỏi nhỏ.

Victor không trả lời ngay. Ông gõ cửa buồng số 7. Không có tiếng đáp lại. Ông gõ lần thứ hai, mạnh hơn.

“Thưa ngài, tôi là Victor Sterling. Tôi nghe thấy tiếng động lạ, ngài cần giúp đỡ chứ?”

Vẫn là một sự im lặng đáng sợ. Victor nhìn sang người phục vụ đang đứng ở cuối hành lang với vẻ hoang mang.

“Mở cửa ngay lập tức,” Victor ra lệnh, giọng nói của ông mang theo uy quyền không thể chối từ của một người từng chỉ huy những đội quân ngầm.

“Nhưng thưa ngài, đây là quyền riêng tư của hành khách...” người phục vụ lắp bắp.

“Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn. Mở ra!”

Khi chiếc chìa khóa vạn năng xoay trong ổ và cánh cửa trượt sang bên, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ. Trên giường, một người đàn ông – chính là người đàn ông trung niên bồn chồn tại sân ga lúc nãy – đang nằm co quắp. Gương mặt ông ta tím tái, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ hãi hùng, tay vẫn còn nắm chặt một chiếc ly thủy tinh đã vỡ nát dưới sàn tàu.

Bác sĩ Arbuthnot lao vào, nhanh chóng kiểm tra mạch cảnh và nhịp thở của nạn nhân. Sau vài giây căng thẳng, ông lắc đầu nhìn Victor.

“Ông ấy đã chết. Không quá hai phút trước.”

Victor không tiến lại gần thi thể ngay. Ông đứng ở cửa, ánh mắt quét qua hiện trường với tốc độ của một chiếc máy chụp ảnh. Ông quan sát vị trí của những mảnh vỡ thủy tinh, vết chất lỏng màu nâu nhạt vương vãi trên tấm thảm len đắt tiền, và cả cánh cửa sổ vẫn được chốt chặt từ bên trong.

“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì, bác sĩ,” Victor nói, giọng ông thấp và lạnh như băng. “Đây không phải là một cái chết tự nhiên. Nhìn vào những đốm xuất huyết trên da mặt nạn nhân đi. Đó là dấu hiệu của sự ngạt thở do hóa chất, không phải do bệnh tim.”

Ông cúi xuống, không dùng tay trần mà lấy một chiếc khăn tay sạch từ túi áo, nhặt một mảnh vỡ thủy tinh lớn nhất lên. Ông đưa lên mũi ngửi một cách thận trọng.

“Mùi hạnh nhân đắng,” Victor lẩm bẩm. “Cyanide. Một liều lượng đủ lớn để giết chết một con voi chỉ trong vài giây.”

Người phục vụ tàu lúc này đã tái mét, tựa lưng vào vách hành lang để khỏi ngã khuỵu. Tiếng xình xịch của đoàn tàu vẫn tiếp diễn, vô tình và lạnh lùng, đưa tất cả họ lao nhanh vào bóng tối của rừng già, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

“Phong tỏa toa tàu này lại,” Victor ra lệnh cho người phục vụ. “Không ai được phép rời khỏi chỗ của mình. Bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi ghi lại những quan sát ban đầu về thi thể trước khi quá trình phân hủy sinh học làm thay đổi các dấu vết.”

Arbuthnot nhìn Victor với vẻ nể sợ.

“Ngài định điều tra vụ này sao? Chúng ta nên đợi cho đến khi tàu dừng ở ga tiếp theo và bàn giao cho cảnh sát địa phương.”

Victor nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết bắt đầu bám vào mặt kính, tạo nên những hoa văn kỳ dị.

“Ga tiếp theo cách đây bốn tiếng đồng hồ di chuyển qua vùng núi. Đến lúc đó, hung thủ sẽ có đủ thời gian để tiêu hủy mọi bằng chứng còn lại. Hơn nữa, tuyết đang rơi rất dày, có khả năng đường ray sẽ bị nghẹt.”

Ông quay lại nhìn bác sĩ, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn hành lang.

“Hung thủ đang ở trên đoàn tàu này, trong chính toa hạng nhất này. Cánh cửa sổ đã chốt, lối đi hành lang là lối duy nhất. Đây là một bài toán logic khép kín, bác sĩ ạ. Và tôi không có thói quen để một bài toán không có lời giải ngay trước mắt mình.”

Victor Sterling lấy cuốn sổ tay ra, lật sang một trang trắng. Ông ghi dòng chữ đầu tiên bằng nét chữ gãy gọn, dứt khoát: “Nạn nhân: Samuel Ratchett (theo thẻ hành lý). Thời gian tử vong: Khoảng 23 giờ 15 phút. Nguyên nhân sơ bộ: Ngộ độc Cyanide. Nghi phạm: 12 người còn lại trong toa.”

Đoàn tàu rít lên một tiếng dài khi vào khúc cua, khiến thi thể trên giường hơi rung rinh. Victor thu mình vào bóng tối của góc phòng, bắt đầu phân tích cấu trúc của tội ác. Trong thế giới của ông, mỗi vụ án mạng là một sự phá vỡ trật tự của tự nhiên, và nhiệm vụ của ông là dùng sự chuẩn xác của khoa học để khôi phục lại trật tự đó, bất kể những bí mật đen tối nào đang ẩn giấu phía sau những tấm màn nhung xa hoa kia.

Đêm nay, tiếng còi tàu không chỉ là báo hiệu của một cuộc hành trình, mà là tiếng chuông báo tử cho những kẻ tin rằng mình có thể che giấu tội lỗi sau sự hào nhoáng của địa vị. Cuộc điều tra của Victor Sterling chính thức bắt đầu.