MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 2: Những mảnh vỡ của sự thật

Những vụ án của Victor

Chương 2: Những mảnh vỡ của sự thật

2,266 từ · ~12 phút đọc

Ánh đèn điện trong toa tàu khẽ chập chờn rồi bừng sáng trở lại, hắt những bóng dài dị hình lên vách gỗ gụ của căn phòng số 7. Victor Sterling đứng bất động giữa không gian đặc quánh mùi hạnh nhân đắng và sự chết chóc. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị bỏ rơi giữa cánh đồng tuyết trắng xóa của vùng Trung Âu. Đoàn tàu vẫn lao đi, nhưng đối với những người bên trong toa hạng nhất này, thời gian dường như đã ngưng đọng tại khoảnh khắc Samuel Ratchett trút hơi thở cuối cùng.

Bác sĩ Arbuthnot lùi lại một bước, tay ông vẫn còn run nhẹ sau khi tiếp xúc với làn da đã bắt đầu lạnh đi của nạn nhân. Ông nhìn Victor, người đang đeo một đôi găng tay lụa mỏng và bắt đầu cúi xuống xem xét kỹ lưỡng từng inch trên mặt thảm.

“Ngài Sterling, nếu thực sự là Cyanide, chúng ta phải cẩn thận. Chỉ cần hít phải một lượng hơi nồng đậm trong không gian kín này cũng đủ gây nguy hiểm.”

Victor khẽ gật đầu, nhưng tầm mắt ông không rời khỏi chiếc ly vỡ.

“Đúng vậy, bác sĩ. Nhưng hãy nhìn kỹ những mảnh vỡ này. Chúng tập trung chủ yếu ở gần mép giường, nhưng có một mảnh văng xa tận cửa ra vào. Điều đó có nghĩa là chiếc ly đã bị đập xuống với một lực rất mạnh, hoặc nạn nhân đã ném nó đi trong cơn tuyệt vọng cuối cùng.”

Ông dùng một chiếc kẹp nhỏ mang theo bên mình, gắp một mảnh thủy tinh có dính một chút chất lỏng chưa kịp khô.

“Mùi hạnh nhân rất nồng. Thông thường, Kali Xyanua (KCN) được sử dụng trong công nghiệp mạ vàng hoặc nhiếp ảnh. Nó là một tinh thể màu trắng, dễ hòa tan trong nước. Khi vào dạ dày, nó phản ứng với axit dịch vị (HCl) để giải phóng khí Hydro Xyanua (HCN), một loại độc tố ngăn chặn quá trình hô hấp tế bào. Nạn nhân chết vì ngạt bên trong dù phổi vẫn đầy không khí.”

Victor đứng dậy, đi về phía chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Trên đó có một cuốn kinh thánh, một chiếc gạt tàn sạch sẽ và một bức thư đã bị xé vụn thành nhiều mảnh li ti.

“Bác sĩ, ông có nhận thấy điều gì lạ ở hiện trường này không?”

Arbuthnot nhíu mày, quan sát căn phòng một lượt.

“Mọi thứ đều có vẻ lộn xộn một cách tự nhiên của một vụ án mạng.”

“Không,” Victor lắc đầu, ánh mắt ông sắc lẹm. “Nó quá ‘đầy đủ’. Một chiếc ly vỡ, một mùi hương đặc trưng, và những mảnh giấy bị xé. Một kẻ sát nhân chuyên nghiệp sẽ không để lại mùi hương đặc trưng như vậy trừ khi chúng muốn chúng ta biết chính xác nguyên nhân cái chết. Hãy nhìn vào chốt cửa sổ.”

Victor chỉ vào cái chốt bằng đồng. Nó đã được gài chặt.

“Cánh cửa sổ này chỉ có thể khóa từ bên trong. Cửa chính cũng được khóa bằng chốt xích trước khi người phục vụ mở ra. Một căn phòng kín hoàn hảo. Theo lý thuyết, đây là một vụ tự sát. Nhưng một kẻ sắp tự sát sẽ không xé nát thư từ của mình thành những mảnh nhỏ như thế này, họ sẽ đốt chúng hoặc để lại di chúc.”

Ông quay sang người phục vụ đang đứng run rẩy ngoài hành lang.

“Anh tên là gì?”

“Thưa ngài... tôi là Pierre Michel. Tôi đã làm việc cho hãng tàu này hơn mười lăm năm rồi. Tôi thề là tôi không thấy ai vào phòng ngài Ratchett cả!”

“Bình tĩnh đi, Pierre,” Victor nói bằng giọng trung tính, không chút trấn an nhưng cũng không đe dọa. “Hãy nhớ lại xem, từ lúc dùng bữa tối cho đến khi chúng ta nghe thấy tiếng động, anh có thấy bất kỳ ai đi lại ở hành lang này không?”

Pierre vò nát chiếc mũ ca-lô trong tay, cố gắng lục lọi trí nhớ.

“Lúc đó... khoảng nửa tiếng trước, tôi có mang một chai nước khoáng cho phu nhân Hubbard ở buồng số 3. Sau đó tôi quay về ghế ngồi ở đầu toa. Tôi có thấy một người mặc áo choàng đỏ đi về phía toa hàng ăn, nhưng dáng người rất lạ, che kín mặt.”

“Áo choàng đỏ?” Victor ghi chú vào sổ tay. “Anh có chắc chắn về màu sắc không? Ánh sáng hành lang lúc đó thế nào?”

“Dạ chắc, màu đỏ thẫm rất nổi bật trên nền thảm xanh. Nhưng lúc đó tàu đang vào khúc cua, đèn hơi mờ nên tôi không nhìn rõ mặt.”

Victor gật đầu, ra hiệu cho Pierre đi mời tất cả các hành khách ở toa hạng nhất tập trung tại toa hàng ăn. Cuộc thẩm vấn chính thức sắp bắt đầu. Ông biết rằng trong mười hai con người kia, mỗi người đều mang một lớp mặt nạ được rèn giũa kỹ lưỡng bởi địa vị và sự giàu sang.

Tại toa hàng ăn, không khí giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Những nụ cười xã giao biến mất, thay vào đó là sự nghi kỵ và căng thẳng bao trùm. Những ngọn nến trên bàn đã cháy cạn một nửa, sáp nến chảy dài như những giọt nước mắt khô khốc.

Victor Sterling bước vào, tiếng gậy ba toong gõ xuống sàn tàu vang lên nhức nhối. Ông đứng ở đầu bàn, phóng tầm mắt bao quát tất cả mọi người.

“Thưa các quý bà và quý ông. Tôi rất tiếc phải thông báo rằng ngài Samuel Ratchett đã qua đời. Đây không phải là một cái chết tự nhiên, mà là một vụ mưu sát bằng chất độc.”

Một tiếng xì xào kinh ngạc vang lên. Phu nhân Hubbard, một phụ nữ Mỹ trung niên với giọng nói luôn ở tông cao, thét lên:

“Mưu sát? Ngay trên chuyến tàu này sao? Tôi đã nói với các người rồi, có kẻ nào đó đã lẻn vào phòng tôi lúc tối! Tôi cảm nhận được hơi thở của hắn!”

“Bình tĩnh, phu nhân,” Victor ngắt lời một cách lịch sự nhưng cứng rắn. “Chúng ta sẽ làm rõ từng chi tiết. Bây giờ, tôi cần biết mối quan hệ của các vị với nạn nhân.”

Ông bắt đầu với người đàn ông ngồi gần nhất, một vị bá tước người Hungary với vẻ ngoài lịch lãm nhưng đôi mắt luôn ẩn chứa sự bất an.

“Thưa Bá tước Andrenyi, ngài và phu nhân có quen biết ngài Ratchett từ trước không?”

Vị bá tước khẽ siết chặt tay vợ mình, giọng nói trầm và đầy vẻ đề phòng.

“Chúng tôi không quen biết ông ta. Chỉ là những người đồng hành tình cờ. Tôi thấy ông ta là một người thô lỗ và không xứng đáng với một chuyến tàu sang trọng như thế này.”

“Thô lỗ như thế nào, thưa ngài?”

“Cách ông ta nhìn phụ nữ, cách ông ta dùng tiền để mua chuộc sự phục vụ ưu tiên. Một kẻ giàu xổi không có giáo dục.”

Victor ghi chú: Mối ác cảm rõ rệt.

Ông chuyển sang vị tướng về hưu, người vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh đáng kinh ngạc.

“Tướng quân Arbuthnot – ồ, thứ lỗi cho tôi, trùng tên với bác sĩ đây – ngài nghĩ sao về sự việc này?”

Vị tướng thẳng lưng, giọng nói dõng dạc như đang báo cáo quân lệnh.

“Tôi không quan tâm đến những kẻ như Ratchett. Trong quân đội, chúng tôi đánh giá một người qua lòng dũng cảm, không phải qua túi tiền. Tuy nhiên, tôi có thể khẳng định rằng việc sử dụng thuốc độc là hành động của những kẻ hèn nhát.”

“Ngài có rời phòng mình trong khoảng thời gian từ mười một giờ đêm đến khi vụ án bị phát hiện không?”

“Tôi có ra ngoài để hút một điếu xì gà tại toa nối. Lúc đó tôi thấy bác sĩ Arbuthnot cũng ở đó. Chúng tôi đã trò chuyện khoảng mười phút.”

Bác sĩ Arbuthnot gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, Sterling. Tôi có thể làm chứng cho Tướng quân.”

Victor im lặng một lúc. Một chứng cứ ngoại phạm chéo. Rất hoàn hảo. Nhưng trong trinh thám, sự hoàn hảo thường là kết quả của một sự sắp đặt công phu.

Ông tiến về phía người phụ nữ trùm khăn voan đen lúc nãy. Bà ta ngồi lặng lẽ, đôi tay gầy guộc đan chặt vào nhau.

“Và bà, thưa bà? Tôi chưa được biết danh tính của bà.”

Người phụ nữ từ từ vén chiếc khăn voan. Gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh anh.

“Tôi là Natalia Dragomiroff, một công chúa Nga đang sống lưu vong.”

Victor hơi cúi đầu chào. Danh tiếng của gia tộc Dragomiroff vốn không xa lạ gì với giới thượng lưu châu Âu.

“Thưa công chúa, bà có điều gì muốn chia sẻ về nạn nhân không?”

“Hắn không phải là Ratchett,” giọng bà run rẩy nhưng rõ ràng. “Tên thật của hắn là Cassetti. Kẻ đã gây ra vụ bắt cóc và sát hại đứa trẻ nhà Armstrong nhiều năm về trước. Hắn là một con quỷ đội lốt người đã dùng tiền để thoát khỏi giá treo cổ.”

Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Cái tên Armstrong như một tia sét đánh thẳng vào không gian. Đó là vụ án chấn động toàn cầu mà bất kỳ ai theo dõi tin tức thời bấy giờ cũng đều biết đến. Một gia đình hạnh phúc bị hủy diệt bởi sự tàn độc của một kẻ bắt cóc.

Victor Sterling nheo mắt. Mảnh ghép quan trọng nhất đã lộ diện: Động cơ.

“Nếu ông ta là Cassetti,” Victor trầm ngâm, “thì bất kỳ ai có liên quan đến gia đình Armstrong đều có lý do để muốn ông ta chết. Công chúa, bà có liên quan gì đến họ không?”

“Sonia Armstrong là con gái đỡ đầu của tôi,” bà trả lời, đôi mắt rực lên một ngọn lửa hận thù chưa bao giờ tắt. “Nhưng tôi đã quá già để cầm một con dao hay pha chế độc dược, ngài Sterling.”

Victor không phản hồi. Ông quay sang quan sát những hành khách còn lại. Mỗi người trong số họ giờ đây dường như đều có một sợi dây liên kết vô hình với quá khứ đau thương kia. Người gia sư trầm mặc, anh chàng thư ký trẻ tuổi luôn lo sợ, hay người quản gia với khuôn mặt không cảm xúc.

“Thưa các vị,” Victor lên tiếng, phá vỡ bầu không khí nặng nề. “Sự thật thường giống như một bức tranh ghép hình bị xé vụn. Các vị có thể che giấu nó bằng những lời khai logic, nhưng khoa học sẽ không nói dối. Sáng mai, tôi sẽ tiến hành khám nghiệm chi tiết hơn và kiểm tra hành lý của từng người. Tôi khuyên bất kỳ ai đang giữ ‘vật chứng’ hãy tự nguyện giao nộp trước khi tôi tìm thấy nó.”

Ông quay lưng bước đi, nhưng khi đến cửa toa hàng ăn, ông dừng lại và nói thêm mà không ngoảnh đầu:

“Và hãy nhớ một điều: Trên đoàn tàu bị kẹt giữa bão tuyết này, không có nơi nào để trốn chạy khỏi lương tâm của chính mình.”

Victor trở về buồng của mình. Ông ngồi xuống, mở cuốn sổ tay và bắt đầu phác thảo sơ đồ vị trí các buồng nằm.

Buồng số 1: Victor Sterling.

Buồng số 2: Thư ký MacQueen (Người của Ratchett).

Buồng số 3: Phu nhân Hubbard.

Buồng số 4: Công chúa Dragomiroff.

Buồng số 5: Bá tước và Bá tước phu nhân Andrenyi.

Buồng số 7: Nạn nhân (Cassetti/Ratchett).

Buồng số 10: Tướng quân Arbuthnot.

Ông vẽ những đường nối giữa các buồng. Một chi tiết nhỏ lóe lên trong trí nhớ của ông: Vết bùn trên thảm hành lang. Đó là một loại bùn đỏ, loại chỉ có ở vùng núi phía trước mà đoàn tàu chưa hề đi tới.

Làm thế nào vết bùn từ tương lai lại xuất hiện ở hiện tại? Hay nói đúng hơn, làm thế nào một người chưa xuống tàu lại có thể mang dấu vết của vùng đất phía trước vào trong toa tàu khép kín này?

Victor Sterling mỉm cười, một nụ cười không mang theo niềm vui. Ông lấy từ trong túi áo ra mảnh giấy vụn mà ông đã bí mật thu thập từ hiện trường. Bằng một kỹ thuật phục chế văn bản sơ khai bằng cách hơ nhẹ mảnh giấy trên ngọn đèn dầu, những dòng chữ mờ nhạt bắt đầu hiện lên: “...máu phải trả bằng máu... Armstrong...”

Đúng như ông dự đoán. Đây không phải là một vụ án mạng vì tiền. Đây là một buổi hành hình.

Tiếng tuyết rơi ngoài kia ngày càng nặng hạt, phủ kín những ô cửa kính, biến đoàn tàu thành một hòm sắt cô độc giữa đại ngàn. Victor biết rằng đêm nay sẽ là một đêm rất dài, và mỗi hơi thở trong toa tàu này đều đang mang theo một bí mật chết người. Ông với lấy chiếc gậy, đứng dậy. Có một thứ ông cần kiểm tra lại ở toa hàng ăn – một chi tiết về chiếc đồng hồ bỏ túi của nạn nhân mà ông đã thoáng thấy nhưng chưa kịp phân tích.

Sự thật đang ở rất gần, nhưng nó cũng đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù của những lời nói dối lịch thiệp nhất châu Âu.